“Dì sáu đừng ghét bỏ con!”

07/12/2021 - 05:48

 - Bực tức cháu ruột N.T.H (sinh năm 2011) thường bỏ đi chơi, không phụ giúp việc nhà, Nguyễn Thị Thủy Em (sinh năm 1977, ngụ ấp An Hòa, xã Khánh An, huyện An Phú, tỉnh An Giang) nhiều lần hành hạ cháu không thương tiếc, làm ảnh hưởng đến tâm sinh lý của H.

A A

Bị cáo Thủy Em khai nhận tại tòa

Cha mẹ H. chia tay, 2 mẹ con sống cùng với nhà ngoại, nhưng không bao lâu thì mẹ H. rời quê nhà sang Campuchia làm ăn. Vì bận việc, gặp phải dịch bệnh COVID-19 đang hoành hành, mẹ H. không thể thường xuyên về thăm nhà, H. được bà ngoại chăm sóc. Bà ngoại tuổi cao sức yếu, qua đời, H. phải sống nương tựa dì ruột Thủy Em. Cũng chính từ đây, cuộc sống của H. bắt đầu gánh chịu nhiều cực hình từ Thủy Em.

Khoảng 8 giờ ngày 24-7-2021, Công an xã Khánh An tiếp nhận tin tố giác của quần chúng nhân dân về việc H. bị dì ruột thường xuyên đánh đập, hành hạ tại nhà và tại Trung tâm thương mại xã Khánh An, để lại nhiều dấu vết, thương tích trên cơ thể của cháu H.

Sau khi nhận được tố giác, Công an xã Khánh An phối hợp Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện An Phú xác minh vụ việc. Qua điều tra, thu thập tài liệu, chứng cứ xác định: Sáng 23-7, Thủy Em nghi H. lấy trộm 50.000 đồng trong thùng tiền bán cá của mình để mua bánh và đồ chơi điện tử. Đến 18 giờ cùng ngày, khi bán cá xong, trở về nhà, Thủy Em dọa hỏi H. có lấy trộm tiền không, H. không thừa nhận.

Thủy Em bắt H. nằm xuống nền gạch, rồi cầm 1 khúc cây gỗ (loại gỗ xoài, dài khoảng 30cm) đánh từ trên xuống vào vùng lưng và tay của H., do quá mạnh nên cây gãy làm 2 khúc. Không dừng lại, Thủy Em nhặt thêm 1 khúc gỗ khác tiếp tục đánh mạnh vào vùng lưng của H., nói: “Từ nay về sau không được ăn cắp của ai, muốn gì thì xin”.

Bị đánh khoảng 10 cái, vì quá đau nên H. thừa nhận lấy trộm mỗi ngày 50.000 đồng. Thủy Em yêu cầu H. xòe 2 bàn tay ra trước bụng để tiếp tục dùng cây gỗ đánh mạnh vào 2 lòng bàn tay. Do sợ đánh nhiều gây thương tích, Thủy Em bỏ khúc cây, tiếp tục dùng ngón cái và ngón trỏ bàn tay phải nhéo, bấm mạnh liên tiếp vào mặt trước 2 bắp đùi của H. nhiều cái. Theo kết luận giám định pháp y, tỷ lệ tổn thương cơ thể của cháu H. do thương tích gây nên là 3%.

Ngoài lần bạo hành trên, Thủy Em thường xuyên đánh H. bằng nhiều hình thức khác, với lý do “H. đi chơi không phụ giúp việc nhà”. Cụ thể, ngày 8-4, sau khi phụ dọn đồ ra sạp bán cá ngoài Trung tâm thương mại xã Khánh An, H. đi chơi đến 15 giờ cùng ngày mới về. Thủy Em cầm ngược cây quạt giấy xếp nan quạt bằng tre đánh nhiều cái vào mông, chân tay của H., đồng thời dùng tay tát vào mặt H. Chiếc nhẫn của Thủy Em đeo trên tay xước vào mặt H., gây ra vết trầy trên mặt. Ngày 10-5, H. bị Thủy Em cho “ăn” cán quạt. Ngày 24-6, Thủy Em “trút giận” bằng cả chục cái nhéo vào mặt, đùi.

Chứng kiến cảnh này, những tiểu thương gần sạp bán cá của Thủy Em ghi lại hình ảnh làm bằng chứng, giao nộp cho cơ quan điều tra. Ngoài ra, H. còn cho biết, bản thân thường xuyên bị Thủy Em đánh, nhưng qua đấu tranh, Thủy Em không thừa nhận gì thêm. Với tất cả các chứng cứ nêu trên, đến ngày 3-8, Thủy Em bị khởi tố điều tra. Sau khi sự việc bị cơ quan chức năng phát hiện, bị khởi tố (sau đó được tại ngoại) nhưng Thủy Em vẫn không quan tâm gì đến H. Riêng H. may mắn được một cặp vợ chồng nhận làm cháu nuôi, cưu mang cho đến khi mẹ cháu trở về.

Tại phiên tòa sơ thẩm công khai, với tất cả các chứng cứ rõ ràng, bị cáo Thủy Em thành khẩn thừa nhận hành vi phạm tội. Hội đồng xét xử phân tích: “Bạo hành trẻ em là vấn đề được Đảng, nhà nước và toàn thể xã hội quan tâm đấu tranh ngăn ngừa.

Theo đó, việc chăm sóc, bảo vệ trẻ em là một trong những chính sách ưu tiên hàng đầu để đảm bảo an ninh, vì mục tiêu phát triển ổn định. Tuy nhiên, hành vi của bị cáo đã trực tiếp xâm phạm đến sức khỏe, nhân phẩm và danh dự của con người, khi đã nhiều lần dùng vật cứng (khúc cây) để gây ra nhiều vết thương trên cơ thể của bị hại H., không chỉ làm đau đớn về thể xác mà còn làm ảnh hưởng đến tinh thần của bị hại”.

Tại phiên tòa, với vóc dáng gầy nhỏ hơn rất nhiều so với tuổi của mình, H. đã nói lên suy nghĩ đối với người dì và tâm trạng của bản thân. Tuy nhiên, H. không oán trách mà chỉ nói bằng giọng trẻ thơ: “Dì sáu ơi, dì đừng ghét bỏ con!”. Sau khi xem xét tất cả các tình tiết, Tòa án nhân dân huyện An Phú quyết định xử phạt bị cáo Thủy Em 1,5 năm tù về tội “Hành hạ người khác” theo Điểm a, Khoản 2, Điều 140 Bộ luật Hình sự.

Bài, ảnh: NGUYỄN HƯNG