
Ông Nguyễn Văn Trung và gánh đậu mưu sinh xuyên Tết của mình. Ảnh: THANH TIẾN
Tết ấm cúng
Sáng mùng 7 tháng giêng, ông Ngô Văn Vinh, ngụ khóm 1, phường Châu Đốc thư thả ngồi trên chiếc xe lôi đạp đậu ven đường Trưng Nữ Vương. 2 ngày nay, ông khởi động lại việc chở hàng thuê, bởi nhu cầu của người dân tăng lên sau Tết. Với chiếc xe lôi đạp truyền thống, ông Vinh chở được hàng hóa và người đi chợ. “Mấy ngày qua, người ta thuê tôi chở bông, cây cảnh, mai về vườn sau khi chưng Tết. Mỗi ngày chạy gần 10 cuốc xe, tiền công từ 70.000 - 120.000 đồng/cuốc tùy xa hay gần. Dù chỉ đón Tết được mấy ngày, nhưng tôi thấy vậy là đủ rồi”, ông Vinh chia sẻ.
Ông Vinh làm nghề xe lôi đạp từ hồi còn trai tráng. Nay ông đã 65 tuổi đời. Ông không biết mình đã đạp bao nhiêu vòng xe, chỉ cảm nhận thời gian đang đè nặng lên từng chuyến xe giữa trưa nắng gắt. Tuy nhiên, ông không buồn bởi nghề này kiếm sống được. Thời điểm trước và sau Tết Nguyên đán, nguồn thu của ông tăng đột biến và sẽ kéo dài đến hết mùa lễ hội Vía Bà Chúa Xứ núi Sam.
“Từ đây đến hết tháng 4 âm lịch, tôi chạy xe đỡ lắm! Khách đến miếu Bà thì lưu trú lại phường Châu Đốc nên họ muốn đi ngắm cảnh, ăn uống. Lúc đó họ kêu mình chở. Tôi nghĩ giờ là lúc kiếm tiền để phòng cho những tháng mùa mưa rất khó kiếm sống với công việc ngoài trời”, ông Vinh nói.
Cùng là dân lao động, ông Nguyễn Văn Trung, ngụ xã An Cư cũng miệt mài với gánh mưu sinh những ngày đầu năm. Gánh đậu phộng luộc trên vai, ông đón xe từ xã An Cư ra phường Châu Đốc, rồi đi bán dọc theo những con đường sầm uất. “Mỗi ngày tôi gánh 30kg đậu luộc đi bán, lấy công làm lời cũng kiếm được khoảng 150.000 - 170.000 đồng. Dịp Tết bán được hơn mấy ngày thường nên phải ráng”, ông Trung thật tình.
Vừa nhanh tay xúc đậu vừa kể câu chuyện đón Tết của mình, ông Trung tỏ ra bình thản. Tính ra, ông chỉ đón Tết đúng ngày 29 tháng chạp và mùng 1, sau đó lại gắn chặt với chiếc đòn gánh kĩu kịt trên vai. Nhờ việc này mà gian bếp nhà ông vẫn có nồi thịt kho, ít đòn bánh tét để đón năm mới. Bàn thờ tổ tiên cũng ấm khói hương, hoa, trái đủ đầy, để ông có động lực cho năm mới. “Mình là dân lao động, thu nhập chỉ đủ trang trải nên không dám nghỉ làm lâu. Với lại, mấy ngày Tết bán nhanh hết đậu, tôi về sớm nghỉ ngơi, cúng ông bà. Tôi chỉ mong có đủ sức khỏe để tiếp tục cho chặng đường mưu sinh sắp tới”, ông Trung mong mỏi.
Tết ngắn nhưng đong đầy
Sáng mùng 4 Tết, chị Nguyễn Thị Thu Trang, ngụ phường Thới Sơn bước lên xe trở lại với công việc ở xã Long Thành, tỉnh Đồng Nai. Đây là năm đầu tiên chị Trang phải rời xa gia đình để đi lao động ngoài tỉnh. Do đó, những ngày đón Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026 vô cùng ý nghĩa đối với chị. “Ngày trở về, tôi mừng như đứa trẻ xa nhà gặp mẹ. Trước nay sống ở nhà, đón Tết cũng êm đềm nên chẳng thấy ý nghĩa của sự đoàn viên. Bây giờ, tôi quý những giây phút ở cạnh cha mẹ, gia đình. Những ngày Tết, tôi không muốn đi đâu chơi, chỉ quanh quẩn với mái ấm của mình”, chị Trang chia sẻ.
Với việc lắp ráp linh kiện điện tử hiện tại, chị Trang có nguồn thu hơn 10 triệu đồng/tháng. Do mới tiếp cận việc hơn 2 tháng, chị bằng lòng với mức lương hiện hưởng. Thời gian tới, công việc của chị sẽ cho nguồn thu cao hơn nên nữ công nhân này cố gắng trở lại tỉnh Đồng Nai. “Ở quê mỗi tháng kiếm chưa được 5 triệu đồng, trong khi có quá nhiều thứ phải chi. Bây giờ có việc làm mới, tôi cảm thấy cuộc sống ổn định hơn. Tết này, tôi đã lo toan tươm tất cho cha mẹ và các con. Với tôi, đó là niềm vui lớn nhất để hướng tới những mục tiêu xa hơn”, chị Trang tâm sự.
Không riêng chị Trang, dạo vòng quanh bến xe Châu Đốc, chúng tôi thấy rất nhiều người lao động đón xe trở lại công ty. Với họ, những ngày Tết ở quê đã đủ để lấy lại động lực cho hành trình mới. Là công nhân làm việc ở Khu Công nghiệp Sóng Thần, TP. Hồ Chí Minh, anh Phạm Văn Mộng Em cũng nhanh chóng bắt xe trở lại công ty vào sáng mùng 6 tháng giêng. Anh cho hay, công việc ở công ty bắt đầu lại vào ngày mùng 8 âm lịch. “Gần 10 năm đi làm ở công ty, tôi đã quen với những chuyến về hối hả cuối năm, chuyến đi tất bật sau Tết. Dù vất vả, nhưng tôi cảm thấy vui vì tích lũy được số vốn lo cho tương lai”, anh Mộng Em tâm sự.
Tết này, anh Mộng Em mang về quê hương Mỹ Đức số tiền tích lũy để lo cho cha mẹ đón năm mới. Nhìn mấy đứa con xúng xính quần áo mới đón xuân, anh cũng yên lòng để trở lại với công việc ở xa quê. “Ở quê có nhà thì không có việc, mà nơi có việc thì không có nhà, mình phải ráng như vậy qua từng năm. Bây giờ, tôi chỉ mong mình tích lũy số vốn khá hơn rồi trở về quê lập nghiệp”, anh Mộng Em nói.
Trở lại mưu sinh ngày đầu năm không chỉ là câu chuyện cơm áo, mà còn là minh chứng cho nghị lực, trách nhiệm với gia đình của mỗi người. Thu nhập ổn định, khi Tết đến, xuân về, nụ cười của họ và người thân sẽ đong đầy hạnh phúc hơn!
THANH TIẾN