
Tinh thần sẵn sàng chiến đấu của cán bộ, chiến sĩ Ban Chỉ huy Quân sự xã Khánh Bình luôn được rèn luyện, nâng cao. Ảnh: KHÁNH AN
Con đường nhỏ dẫn ra bờ sông đã in dấu biết bao bước chân của ông qua năm tháng. Dòng nước lững lờ trôi, chia đôi 2 bờ biên giới đất liền Việt Nam - Campuchia, nhưng không thể chia cắt ký ức của một người lính từng sống, chiến đấu và trưởng thành từ chính mảnh đất này. Ông bước lên chuyến đò quen, sang bên kia sông, nơi chốt dân quân Vạt Lài vẫn ngày đêm bám trụ. “Chốt này có từ trước năm 1975…”, ông Lem chậm rãi bắt đầu câu chuyện, ánh mắt xa xăm.
Ít ai biết rằng, trước khi trở thành một điểm chốt biên giới như hôm nay, Vạt Lài từng là một phần của chiến trường B3 ác liệt trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Với địa hình sông nước, kênh, rạch chằng chịt, nơi đây từng là địa bàn chiến lược quan trọng, là nơi đứng chân, cơ động lực lượng của bộ đội tỉnh nhà. Những cánh đồng yên bình hôm nay đã từng oằn mình dưới bom đạn, từng chứng kiến những trận đánh sinh tử.
Sau năm 1975, trên nền của những vị trí chiến lược trước đây, chốt Vạt Lài được hình thành và duy trì như một mắt xích quan trọng trong thế trận bảo vệ biên giới Tây Nam. Những ngày đầu, điều kiện vô cùng thiếu thốn. Nhà ở chỉ là tre lá tạm bợ, đời sống phụ thuộc vào tự cung, tự cấp. “Hồi đó khổ lắm. Anh em phải đi bắt cá, hái rau, có gì ăn nấy. Gạo được cấp ít, ai có gì góp nấy. Nhưng quan trọng là tinh thần đoàn kết, cùng nhau giữ chốt”, ông Lem nhớ lại.
Không chỉ thiếu thốn về vật chất, nhiệm vụ cũng đầy gian nan. Trong giai đoạn chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam, cán bộ, chiến sĩ phải trực chiến, tuần tra ngày đêm trong điều kiện giao thông khó khăn, chủ yếu đi bộ. Chính trong gian khó, ý chí người lính được tôi luyện, tạo nên một “lá chắn sống” nơi tuyến đầu Tổ quốc.
Thời gian trôi qua, chốt Vạt Lài hôm nay có nhiều đổi thay, nhưng dấu ấn của gian khó vẫn còn hiện hữu. Chiến sĩ Võ Chí Linh chia sẻ: “Chúng tôi duy trì nền nếp sinh hoạt nghiêm túc. Mỗi ngày bắt đầu từ 5 giờ sáng, tập thể dục, sau đó thực hiện các chế độ trong ngày. Trước đây chưa có nước máy, anh em phải xuống sông tắm giặt. Mùa nắng thì nóng bức, bụi bay vào chốt. Mùa mưa thì nước tạt khắp nơi, sinh hoạt rất vất vả”. Những căn nhà tạm, nền cát, gió lùa… từng là thử thách không nhỏ. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần người lính được hun đúc bền bỉ.
Nhờ sự quan tâm của địa phương, năm 2024, hệ thống nước sạch được kéo về chốt. Có nước sạch, anh em đỡ cực hơn nhiều, sinh hoạt thuận tiện hơn. Tuy vậy, do chợ xa, việc tiếp tế khó khăn, cán bộ, chiến sĩ vẫn phải tự tăng gia sản xuất. Họ nuôi gà, trồng rau để cải thiện bữa ăn. Song song với bảo đảm đời sống, công tác huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu tại chốt luôn được duy trì nghiêm túc. Dưới cái nắng vùng biên, những buổi luyện tập phương án chiến đấu vẫn diễn ra đều đặn, bài bản.
Anh Nguyễn Đăng Khoa - Tiểu đội trưởng chốt Vạt Lài cho biết: “Hằng tuần, đơn vị tổ chức luyện tập các phương án như bảo vệ đơn vị; chống xâm nhập biên giới; phòng, chống cháy nổ; bảo vệ an ninh địa bàn. Qua luyện tập, các động tác trở thành kỹ năng, kỹ xảo. Khi có tình huống, anh em có thể xử lý nhanh, chính xác, không bị động”.
Đứng bên bờ sông, ông Nguyễn Văn Lem lặng lẽ nhìn về phía chốt Vạt Lài. Dòng nước vẫn chảy, thời gian vẫn trôi, nhưng có những giá trị không bao giờ thay đổi. Nơi tuyến đầu ấy, những người lính dân quân vẫn ngày đêm tiếp bước, trở thành “cột mốc sống”, góp phần giữ vững chủ quyền, bảo vệ bình yên cho Tổ quốc. Bước chân lặng lẽ của người lính già chuyển giao sang bước chân vững vàng của lớp trẻ hôm nay, cùng nhau viết tiếp câu chuyện giữ đất, giữ làng, giữ trọn niềm tin nơi biên cương Tổ quốc.
KHÁNH AN