Kết quả tìm kiếm cho "đứa trẻ quấn quýt"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 87
Đôi khi, lòng hay tự hỏi: hoàng hôn dành cho ai, cho người trẻ hay tuổi già? Có phải, hoàng hôn ẩn dụ cho những gì đang gói ghém đi về miền xa cuối? Nó bầu bạn với cô đơn và gợi nhắc cái lụi tàn.
Các chuyên gia Hiệp hội Tim mạch Mỹ đề xuất người dân nên ăn cá hai lần một tuần giúp giảm 36% nguy cơ tử vong vì bệnh tim.
Gió thanh bình. Không gian xanh ngát. Giọng lão Đoàn gọi lớn. Các cháu lại đây, lại đây ông cho kẹo. Lũ trẻ vây quanh lão Đoàn, mặt đứa nào cũng hí hửng, vui thích đưa cánh tay của mình ra chờ đợi. Sự xuất hiện của lão ở quán nước dưới tán đa cổ thụ làm không khí ở góc làng trở nên náo nhiệt. Hoa sử quân tử vừa duyên dáng vừa rực rỡ đang khoe sắc trên giàn phía bên.
Những năm gần đây, rất nhiều gia đình nuôi thú cưng, nhiều nhất là chó kiểng. Các giống chó được chọn nuôi, như: Poodle, Corgi, Pom, Phóc Sóc… bởi đặc điểm của các giống chó này có bộ lông xù lạ mắt, hình dáng dễ thương, hiền, đặc biệt rất khôn ngoan. Từ đó, nhu cầu chăm sóc, làm đẹp cho thú cưng ngày một tăng. Nắm bắt được xu hướng này, nghề “spa” thú cưng được một số bạn trẻ lựa chọn.
Tôi ân cần dẫn bạn đến những quán cà phê vườn thoáng đãng giữa lòng Cố đô. Thương hiệu của Huế là thành phố xanh, là thành phố sống chậm nên thiếu gì nơi chốn để bạn trải nghiệm một nếp sống thong dong.
Tan giờ làm, Thủy đón con như thường lệ. Cửa cổng hôm nay không đóng. Đoán nhà có khách, Thủy tắt máy dẫn xe vào sân.
Ai cũng có một miền yêu thương khắc sâu trong tâm tưởng. Cái Mơn không phải là nơi tôi “chôn nhau cắt rốn” nhưng đã lưu giữ thật nhiều nụ cười và nước mắt từ thuở hoa niên. Năm tôi lên hai tuổi, má đi lấy chồng, gửi tôi lại cho ngoại ở Thủ Thừa, Long An.
Chùa Phật nhỏ nằm trên vồ Bà Cửu, thuộc khu vực núi Cấm (TX. Tịnh Biên, tỉnh An Giang). Với độ cao vài trăm mét, khí hậu se lạnh rất dễ chịu, khi đặt chân tới đây, du khách sẽ được hòa mình vào không gian yên bình, mát mẻ, tâm hồn trở nên sâu lắng hơn.
Ông bà, cha mẹ tôi là nông dân. Tôi sinh ra và lớn lên ở làng. Tôi từ làng ra đi. Ba năm quân ngũ tôi đóng quân ở thành phố. Ở cái nơi mà ánh sáng ban ngày, ánh điện ban đêm đều giống như nhau. Tôi không hòa nhập được với cuộc sống thị thành. Muốn học theo một cái gì đó lại thấy mình như thằng bé hớn hở đuổi theo bao điều phù du không có thật.
- Chị ơi, em chỉ đổi được một cọc tiền 200 ngàn đồng và một cọc tiền 100 ngàn đồng mới thôi. Tiền 50 ngàn đồng mới năm nay hiếm quá, em không đổi được. Chị cần thì em chia cho một nửa nhé.
Tôi được mẹ sinh ra nơi mảnh làng thoi thót lở bồi trồi sụt bên bờ sông Lam phía hữu ngạn, thuộc huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh.
Dịch COVID-19 lùi xa vào dĩ vãng, trở thành một loại ký ức đặc biệt, dần nguôi ngoai theo thời gian. Mọi nhịp sống trở lại như thời điểm trước dịch, “chưa hề có cuộc chia ly”. Thế nhưng, vẫn còn nhiều cán bộ, chiến sĩ (CBCS) tiếp tục đón cái Tết thứ 4 trên tổ, chốt biên giới. Hành trình ấy chưa biết kết thúc khi nào…