Kết quả tìm kiếm cho "Hàng công im tiếng"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 260
Giữa một bên núi, một bên biển, cung đường Ghềnh Ráng - Tiên Sa (phường Quy Nhơn Nam) từ lâu đã hấp dẫn những người yêu vẻ đẹp bình yên của đô thị biển Quy Nhơn.
Trên chiếc ghe nhỏ len lỏi khắp những tuyến kênh miền Tây, ông Lý Văn Minh, ngụ xã Giồng Riềng vẫn giữ nghề xay bánh ống theo mình nhiều năm. Với ông, mỗi chuyến ghe không chỉ mưu sinh mà còn góp phần giữ một nghề quen thuộc của vùng sông nước.
Trong lĩnh vực robotics, việc đưa một robot hình người (humanoid robot) hoạt động ổn định ở môi trường thực tế luôn là một bài toán hóc búa. Chính vì vậy, việc VinDynamics đưa robot hình người Dyno vào thử nghiệm thực tế tại một môi trường mở và phức tạp như Vinpearl Safari Phú Quốc không chỉ là một hoạt động trình diễn, mà là lời khẳng định mạnh mẽ về năng lực làm chủ công nghệ trí tuệ nhân tạo của các kỹ sư Việt Nam.
Trong căn phòng đặc biệt của Khoa Hồi sức tích cực - Chống độc, Bệnh viện Đa khoa Kiên Giang, chị Nguyễn Thị Ngọc Tuyền (46 tuổi), giáo viên Trường Tiểu học Ngọc Chúc, xã Ngọc Chúc (tỉnh An Giang) vẫn nằm im lìm giữa chằng chịt dây truyền dịch, máy thở và hệ thống ECMO đang hoạt động không ngừng để giữ lại sự sống.
Chỉ vì “nhìn không hợp mắt”, mâu thuẫn tình cảm hay va chạm nhỏ trong cuộc sống, nhiều thanh thiếu niên sẵn sàng dùng hung khí, nắm đấm để giải quyết.
Giữa tầng tầng đá xám của Cao nguyên đá Đồng Văn, có một con đường quanh co men theo vách núi, đi qua những vực sâu hun hút và những bản làng cheo leo nơi cực Bắc Tổ quốc. Người ta gọi đó là con đường Hạnh Phúc.
An Giang mùa nào cũng đẹp. Cái đẹp đến từ cảnh sắc, đến từ văn hóa đặc sắc Kinh, Chăm, Khmer, Hoa. Đi qua những làng Chăm yên bình bên dòng sông Hậu, ghé thăm các ngôi chùa Khmer cổ kính tại Bảy Núi, du khách được trải nghiệm sâu một nét văn hóa đáng nhớ: Trang phục đồng bào dân tộc.
Trưa ở bản Giang Mỗ (xã Thung Nai, tỉnh Phú Thọ), nắng rải lớp vàng óng dài qua thung lũng lúa. Trong sự tĩnh lặng, tiếng chiêng Mường vang vọng trong gió núi, giúp người dân bản địa ngày ngày nỗ lực bảo tồn văn hóa, tạo sức hút trong du lịch cộng đồng, thu hút khách thập phương.
Con đường dẫn vô trường cũ giờ đã được đổ bê tông, không còn bụi đỏ bay mù mỗi chiều tan học. Người ta cũng đốn mất cây bạch đàn ở đầu ngõ vì sợ mùa mưa gió ngã đè lên dây điện. Chỉ còn cây phượng già trong sân trường là còn đứng đó, nghiêng nghiêng như một người cũ chờ ai.
Nhiều người già ở quê sống lặng lẽ trong những mái nhà thưa dần tiếng nói cười. Con cháu mưu sinh xa xứ. Niềm vui của họ mỗi ngày đôi khi chỉ là tiếng xe quen ghé trước sân nhà hay cuộc gọi từ phương xa.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Có những người cha sống cả đời như cây lúa ngoài đồng. Không nói nhiều. Không biết kể chuyện hay. Chỉ cúi mặt xuống đất mà sống, mà thương con bằng đôi tay chai sần và những giọt mồ hôi mặn chát. Tía tôi là người như vậy.