Kết quả tìm kiếm cho "Về dùng bữa cơm"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1358
Trong mấy năm trở lại đây, ngoài ăn Tết người dân cũng “trọng” chơi Tết. Tận dụng kỳ nghỉ Tết dài ngày, nhiều gia đình, nhóm bạn, những người cùng sở thích lựa chọn loại hình “phượt” Tết vùng cao, bởi chuyến đi đến vùng đất khác lạ cho họ nhiều cảm xúc, nhất là được hiểu thêm cái Tết ở vùng cao.
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Mùa xuân “gõ cửa”, những cánh thư Tất niên bắt đầu được gửi đi, nhiều người tìm kiếm một không gian ấm cúng để ngồi lại, tri ân người đồng hành. Thấu hiểu được điều đó, nhiều nội trợ, đầu bếp vừa phục vụ món ăn vừa kiến tạo những trải nghiệm sum vầy.
Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 đang đến gần, mở ra mùa lễ hội với những nghi lễ truyền thống, câu chuyện văn hóa được kể lại qua nhiều thế hệ, cùng mâm cỗ ngày xuân mang theo ước vọng về một năm mới an khang, thịnh vượng.
Trong trẻo và háo hức, Tết trong mắt trẻ thơ là những ngày nghỉ dài, được mặc quần áo mới, đi chúc Tết ông bà, nhận lì xì đỏ thắm và khoảnh khắc sum vầy bên gia đình. Qua những trải nghiệm giản dị ngày Tết, các em dần cảm nhận và gìn giữ giá trị truyền thống dân tộc.
Tết Bính Ngọ năm 2026, thị trường du lịch biển, đảo An Giang bước vào cao điểm. Các khu, điểm du lịch tăng cường dịch vụ, bảo đảm an toàn để phục vụ người dân và du khách du xuân.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Tết ở Nậm Nghẹp (xã Ngọc Chiến, tỉnh Sơn La) trên sườn núi Tà Chì Nhù bắt đầu bằng cảm giác đủ đầy, no ấm. Mùa vụ đã xong, ngô treo kín gác bếp, những bó lanh được phơi từ tháng chín, tháng mười chỉ chờ tay người dệt vải…
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.
Giữa guồng quay công việc, nhiều gia đình ở An Giang đang chọn một cái tết nhẹ nhàng: Sắm sửa vừa đủ, cân nhắc chi tiêu, bớt áp lực mâm cao cỗ đầy để dành thời gian cho sự sum họp. Với họ, tết đủ đầy không nằm ở sự cầu kỳ, tốn kém, mà ở những khoảnh khắc được sống chậm, ngồi lại bên nhau và cảm nhận trọn vẹn sự bình yên của ngày đầu năm.
Ngày trở về sau 2 năm tại ngũ, có chiến sĩ không mang theo hành lý cồng kềnh. Chiếc ba lô xuất ngũ vẫn gọn gàng, giản dị như ngày các anh lên đường nhập ngũ. Nhưng món quà lớn nhất các anh dành gia đình là sự trưởng thành của một người lính đã đi qua rèn luyện, thử thách.
Cuối năm, trong căn phòng trọ nhỏ ở TP. Hồ Chí Minh, tôi bắt đầu đếm ngược ngày về quê An Giang ăn Tết. Sau một năm làm công nhân xa xứ, điều mong mỏi lớn nhất là được trở về quê, sum họp gia đình, hưởng cái Tết trọn vẹn.