Kết quả tìm kiếm cho "bếp củi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 273
Ở những góc đường quen thuộc ở phường Rạch Giá, ông Trần Hồng Hải cặm cụi với nghề sửa đồng hồ, bà Nguyễn Thị Nhung đỏ lửa nướng hột gà bán cho khách qua đường. Hai nghề trong số rất nhiều nghề nhỏ lặng lẽ tồn tại trong nhịp sống đô thị.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Lô Lô Chải thuộc xã Lũng Cú. Tất cả các hộ trong thôn đều là người dân tộc Lô Lô.
Nhiều người trẻ hiện nay chưa từng thấy cây nêu trước ngõ, chưa nghe chuyện gánh nước cầu may, không biết về tục Xúc xắc xúc xẻ, hay “đi sêu Tết” - những phong tục Tết xa xưa giờ chỉ còn là hoài niệm.
Mỗi món ăn Tết “độc lạ” của các dân tộc thiểu số không chỉ đơn thuần là một phần của bữa cơm ngày đầu năm mới mà còn là kết tinh giá trị văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ-hiện tại-tương lai.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Trong mấy năm trở lại đây, ngoài ăn Tết người dân cũng “trọng” chơi Tết. Tận dụng kỳ nghỉ Tết dài ngày, nhiều gia đình, nhóm bạn, những người cùng sở thích lựa chọn loại hình “phượt” Tết vùng cao, bởi chuyến đi đến vùng đất khác lạ cho họ nhiều cảm xúc, nhất là được hiểu thêm cái Tết ở vùng cao.
Mùa Xuân “gõ cửa” mang đến niềm tin, hy vọng về một năm an lành, sung túc. Đây cũng là dịp mọi người nghỉ ngơi, thư giãn sau chặng đường mưu sinh đầy lo âu, vất vả. Cùng điểm qua những điểm du xuân hấp dẫn du khách tại xứ Tuyên.
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Từng cái Tết trôi qua, những sợi tóc của ba của má bắt đầu chen nhau bạc. Những đứa trẻ ngày nào giờ đã lớn khôn. Dù không phải là ông này bà nọ nhưng cũng đã đủ tự lo cho bản thân mình. Mỗi người đều có công việc riêng ngồi phòng máy lạnh, không như ba má cả đời buôn gánh bán bưng.
Cũng giống như người Việt, đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi cũng đón tết Nguyên đán tươm tất, trong không khí ấm cúng, đoàn viên cùng người thân trong gia đình.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.