Kết quả tìm kiếm cho "bếp củi"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 296
Giữa hàng trăm món ăn hiện đại, những loại bánh quê như bánh da lợn, bánh bò, bánh ít, bánh chuối hấp… vẫn giữ được sức hút riêng, thậm chí có xu hướng được ưa chuộng hơn. Có người mua để ăn cho vui miệng, có người mua vì nhớ hương vị tuổi thơ, cũng có người thích những gì dân dã gọn nhẹ.
Giữa những công trình ngổn ngang cát, đá, có những người phụ nữ ngày ngày làm công việc vốn được xem là của đàn ông. Phía sau đôi tay chai sần, gò má sạm nắng ấy là chuỗi ngày lo toan.
Trưa ở bản Giang Mỗ (xã Thung Nai, tỉnh Phú Thọ), nắng rải lớp vàng óng dài qua thung lũng lúa. Trong sự tĩnh lặng, tiếng chiêng Mường vang vọng trong gió núi, giúp người dân bản địa ngày ngày nỗ lực bảo tồn văn hóa, tạo sức hút trong du lịch cộng đồng, thu hút khách thập phương.
Trong căn bếp nhỏ của ba chị em cô giáo quê Nam Định ở xã Tân Hiệp (tỉnh An Giang), hương lá dong, nếp mới và mùi thảo quả thơm nồng mỗi dịp lễ, tết. Hơn 30 năm qua, ba chị em cô giáo Vũ Thị Vui, Vũ Thị Tuyết và Vũ Thị Hương bền bỉ giữ nghề gói bánh chưng như một cách lưu giữ hương vị quê nhà giữa miền Tây.
Dưới tán rừng già nơi cực Tây Tổ quốc, khi sương sớm còn lờ mờ trên những triền núi, bước chân của người dân nơi miền biên viễn lặng lẽ in dấu trên các lối mòn quen thuộc. Với họ, rừng không chỉ là không gian sinh tồn mà còn là tài sản chung, là “bức tường xanh” che chở bản làng, giữ nước, giữ đất, giữ cả bình yên nơi phên dậu.
Có những người cha sống cả đời như cây lúa ngoài đồng. Không nói nhiều. Không biết kể chuyện hay. Chỉ cúi mặt xuống đất mà sống, mà thương con bằng đôi tay chai sần và những giọt mồ hôi mặn chát. Tía tôi là người như vậy.
Quán cơm chay Từ tâm, tọa lạc xã Tri Tôn đã trở thành điểm tựa của người lao động nghèo và học sinh có hoàn cảnh khó khăn.
Giá gas tăng cao giữa lúc nhiều khoản chi tiêu của các gia đình cùng leo thang. Do đó, nhiều người tìm đến bếp điện thay thế nhằm tiết kiệm chi phí sinh hoạt.
Không điện, không nước ngọt, sóng điện thoại chập chờn… thế nhưng, người lính biên phòng đã vượt lên những gian khó đến tận cùng ở Đồi Mồi - nơi được ví như “Trường Sa của biển Tây Nam” để canh giữ chủ quyền Tổ quốc.
Những lúc đường xa mệt nhọc, tôi thường trở về với một góc ký ức rất đặc trưng của phố phường Long Xuyên, nơi có những nồi cháo đậu, cháo dứa “gây thương nhớ”. Món ăn giản dị này khó tìm thấy ở xứ khác, nhưng lại được bán sáng đêm ở Long Xuyên.
Từ những chiếc lò đến những đòn bánh tét, nhiều phụ nữ vẫn ngày ngày làm việc bằng đôi tay quen nghề. Thu nhập không cao, đầu ra còn khó nhưng họ vẫn gắn bó, giữ lại một nghề cũ của quê nhà.
Ở những góc đường quen thuộc ở phường Rạch Giá, ông Trần Hồng Hải cặm cụi với nghề sửa đồng hồ, bà Nguyễn Thị Nhung đỏ lửa nướng hột gà bán cho khách qua đường. Hai nghề trong số rất nhiều nghề nhỏ lặng lẽ tồn tại trong nhịp sống đô thị.