Kết quả tìm kiếm cho "bữa cơm quê"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 633
Ở tuổi xế chiều, nhiều Bà mẹ Việt Nam anh hùng sống bình yên bên con cháu trong những mái nhà bình dị. Sự chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ là nghĩa tình sâu nặng và cũng là bổn phận thiêng liêng của con cháu dành cho các mẹ.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Với phương châm sống tốt đời, đẹp đạo, Ban Trị sự Phật giáo Hòa Hảo (PGHH) xã Khánh Bình tích cực thực hiện công tác từ thiện, xã hội, cùng với chính quyền địa phương chăm lo, giúp đỡ bà con nghèo vươn lên trong cuộc sống.
Sau ngày giao quân năm 2026, căn nhà của ông Văn Kim Huy, ngụ ấp Thạnh Bình, xã Giồng Riềng vẫn còn treo lá cờ Tổ quốc trước hiên. Người con trai của ông vừa lên đường nhập ngũ. Bữa cơm sáng vắng đi 1 người, nhưng cậu thanh niên ấy vẫn xuất hiện trong gia đình qua từng lời nhắc đến.
Đến Điện Biên tháng 3 như chạm vào lịch sử và mùa xuân. Dừng chân trên đỉnh đèo Pha Đin, du khách ngỡ như lạc vào miền cổ tích với sắc ban bung trời, che lấp chân mây.
Hoàng hôn buông xuống, dòng người từ nhiều nơi men theo từng khúc quanh của con đường lên đỉnh núi Cấm, xã Núi Cấm để thưởng ngoạn và nghe tiếng thơ trong đêm rằm đầu năm.
Đi dọc những con đường quê vùng Tây sông Hậu (tỉnh An Giang) những ngày này, hai bên đồng lúa chín vàng rực. Thỉnh thoảng ven đường, trước sân nhà ai đó, tôi vẫn bắt gặp vài khoảnh lúa đang phơi. Nắng phủ lên hạt lúa màu mật, bàn cào dựng nép bên vách, bóng người đi qua in dài trên nền xi măng, cảnh quê quen thuộc bỗng kéo tôi trở về cái sân phơi lúa nhà ngoại năm nào.
Những chiếc ghe hàng chân quê có từ mấy chục năm trước, tưởng lùi xa. Thế nhưng, trên dòng sông, con rạch vẫn còn bắt gặp hình ảnh thân quen này như gợi bao niềm nhớ một thời dĩ vãng.
Chiều buông bên bờ biển Tây, ánh hoàng hôn đỏ lựng soi bóng theo những chiếc ghe, tàu đánh cá ra vào bến. Xóm ngư phủ, phường Vĩnh Thông nhộn nhịp người mua, bán thủy sản.
“Xuân phên giậu” là mùa xuân nơi tuyến đầu Tây Nam của Tổ quốc. Đó là 4 lát cắt: Biên cương mùa xuân được canh giữ bằng trách nhiệm; mùa xuân gắn kết bằng niềm tin; mùa xuân rộn ràng trong khát vọng của tuổi trẻ; mùa xuân lan tỏa từ tấm lòng đại đoàn kết toàn dân tộc. Xuân biên giới được gìn giữ, kết nối và sẻ chia bằng trách nhiệm của các lực lượng, bằng nghĩa tình của Nhân dân, bằng ý chí xây dựng thế trận lòng dân vững chắc.
Giữa trùng khơi mặn mòi, những mầm xanh vẫn bền bỉ vươn lên, làm nên diện mạo xanh mát của Trường Sa hôm nay. Đó không chỉ là thành quả của sự kiên nhẫn, mà còn là minh chứng sinh động cho sức sống con người giữa thiên nhiên khắc nghiệt.
Mỗi độ xuân về, khi phố phường rực rỡ sắc mai, sắc đào, khi những chuyến xe nối dài đưa người con xa quê trở về sum họp, thì phía sau không khí rộn ràng ấy là sự lặng thầm cống hiến của lực lượng Công an nhân dân - những người luôn gác lại niềm vui riêng, chưa khi nào có cái Tết trọn vẹn cho riêng mình, bởi nhiệm vụ giữ gìn bình yên cho xã hội luôn được đặt lên trên hết.