
Dù sức khỏe yếu, chị Phan Thị Thúy (bìa phải), ngụ phường Rạch Giá mỗi ngày vẫn rong ruổi bán vé số mưu sinh. Ảnh: CẨM TÚ
Đã thành thói quen, khoảng 5 giờ hằng ngày, chị Phan Thị Thúy (48 tuổi), ngụ phường Rạch Giá bắt đầu công việc của ngày mới. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, dáng chị liêu xiêu, chân bước khập khiễng mời khách mua vé số. Phận đời kém may mắn, lúc 5 tuổi, chị Thúy sốt bại liệt khiến chân trái bị teo cơ, xương bàn chân bị tật, đi lại khó khăn. Không ít lần chị Thúy vấp té.
Trước đây, khi còn khỏe mạnh, anh Võ Ngọc Nguyên (57 tuổi) - chồng chị Thúy làm thợ hồ. Nhưng từ khi mắc bệnh viêm phổi, sức khỏe suy yếu không thể làm việc nặng nhọc, anh Nguyên chọn nghề bán vé số dạo mưu sinh. Vợ chồng chị Thúy rời quê ở xã Mỹ Thuận đến phường Rạch Giá mưu sinh bằng nghề bán vé số được hơn 6 năm. Chị Thúy chia sẻ: “Mỗi ngày, vợ chồng tôi bán 500 tờ vé số. Với số tiền lời kiếm được, chúng tôi trang trải chi phí sinh hoạt và đóng thuê trọ hằng tháng. Số dư ít ỏi còn lại tôi để dành phòng khi ốm đau, bệnh tật”. Rong ruổi trên khắp các ngã đường, ngoài bán vé số, chị còn nhặt nhạnh ve chai mang về bán kiếm thêm ít tiền lo cho con trai học hành.
Làm công việc tự do không bị bó buộc về giờ giấc, nhưng vợ chồng chị Thúy chẳng mấy khi được thảnh thơi. Nỗi lo vé số ế dẫn đến hụt vốn luôn thường trực, ngày nào vợ chồng chị cũng miệt mài mời chào đến 10 giờ đêm. Nhiều năm qua, dịp Tết, chị Thúy tạm gác niềm vui sum họp gia đình, vợ chồng tất bật ngược xuôi đi bán vé số. Tận dụng sức mua tăng vọt dịp Tết, anh chị chọn cách lao động xuyên Tết để có thêm đồng ra đồng vào, trang trải những lo toan thường nhật. Theo chị Thúy, nghề bán vé số sợ nhất là những ngày mưa gió, vé số ế bán không hết, vừa mất công sức lại vừa bị hụt vào số vốn ít ỏi tích cóp được.
Khi được hỏi về ước mơ, chị Thúy bộc bạch, vợ chồng tôi ước mơ có một mái nhà nhỏ để nương náu, thoát cảnh lo tiền trọ hằng tháng, đi làm đỡ áp lực hơn. Dứt lời, đôi mắt chị Thúy trĩu nặng vẻ u buồn. Chị hiểu rằng ước mơ ấy vẫn còn xa tầm với nên hiện tại chỉ biết chắt chiu từng đồng. Chị mong sao sớm có đủ vốn để mở một tủ vé số nhỏ, thay vì phải lặn lội ngược xuôi khi đôi chân ngày một yếu đi, việc đi lại chẳng còn được như trước.
Giữa cái nắng trưa gay gắt tháng 5, ông Nguyễn Văn Thắng (61 tuổi), ngụ xã Tri Tôn vẫn đi bộ qua từng con đường để bán vé số. Gần 10 năm gắn bó với nghề, ông đã quen với cảnh “hên xui” mỗi ngày. Hôm nào bán đắt thì có đồng ra đồng vào, hôm ế ẩm thì bữa cơm cũng trở nên chật vật. Không có đất canh tác, lại thiếu sức lao động và không có tiền tích lũy nên với ông Thắng, bán vé số dạo là lựa chọn dễ thực hiện nhất.
Nhờ chịu khó mời chào, rong ruổi tại các khu chợ, quán cà phê, nơi đông người, hằng ngày ông bán được trung bình 200 tờ vé số. Tiền lời mỗi ngày khoảng 200.000 đồng, nhiều khi có khách may mắn trúng thưởng, ông được khách bồi dưỡng và mua thêm vé số ủng hộ. Theo ông Thắng, làm nghề bán vé số thu nhập bấp bênh, còn phải đối diện với nhiều rủi ro như bị cướp giật, quỵt tiền, tai nạn giao thông… Mới đây, ông Thắng bị lừa đổi vé trúng giả, thiệt hại 1,4 triệu đồng, chưa kể những lần ông bị đối tượng xấu giật vé số.
Nhiều người bán vé số dạo ở An Giang không giấu được niềm vui khi hay tin được đại biểu Quốc hội tỉnh đề xuất hỗ trợ đóng bảo hiểm xã hội và kỳ vọng đề xuất này sẽ được chấp thuận. “Tôi rất vui khi hay tin đại biểu Quốc hội tỉnh đề xuất hỗ trợ đóng bảo hiểm xã hội cho người bán vé số dạo. Thực tế, tiền lời hằng ngày từ việc bán vé số dạo chỉ vừa đủ để trang trải cuộc sống chứ khó tiết kiệm được. Nếu được đóng bảo hiểm xã hội, những người bán vé số dạo khi sức khỏe không còn cho phép cũng có khoản tiền sinh sống nên cũng nhẹ lo hơn”, ông Thắng trải lòng.
CẨM TÚ