Kết quả tìm kiếm cho "khóm Cầu Ðúc"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 73
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Đi dọc những con đường quê vùng Tây sông Hậu (tỉnh An Giang) những ngày này, hai bên đồng lúa chín vàng rực. Thỉnh thoảng ven đường, trước sân nhà ai đó, tôi vẫn bắt gặp vài khoảnh lúa đang phơi. Nắng phủ lên hạt lúa màu mật, bàn cào dựng nép bên vách, bóng người đi qua in dài trên nền xi măng, cảnh quê quen thuộc bỗng kéo tôi trở về cái sân phơi lúa nhà ngoại năm nào.
Giữa phố xá rộn ràng ngày xuân, có những khoảng lặng mang phong vị Tết xưa khiến nhiều người muốn dừng chân. Chỉ cần chút hương cà phê, vài nhành hoa, một không gian mộc mạc cũng đủ gợi nhớ ký ức đoàn viên, để lòng người thêm ấm áp trước thềm năm mới.
Tết ở Nậm Nghẹp (xã Ngọc Chiến, tỉnh Sơn La) trên sườn núi Tà Chì Nhù bắt đầu bằng cảm giác đủ đầy, no ấm. Mùa vụ đã xong, ngô treo kín gác bếp, những bó lanh được phơi từ tháng chín, tháng mười chỉ chờ tay người dệt vải…
Trong bức tranh ẩm thực miền Trung, cá thu là một cái tên quen thuộc mà càng ăn càng thấy quý. Đó là loài cá ngon, giàu dinh dưỡng, được người biển trân trọng từ mâm cơm gia đình đến những bữa đãi khách.
Giữa thị trường mứt Tết ngày càng đa dạng, nơi nhiều sản phẩm công nghiệp chiếm ưu thế nhờ mẫu mã bắt mắt và sản lượng lớn, một bộ phận người trẻ tại An Giang lại chọn quay về với căn bếp quê, với những nguyên liệu mộc mạc quen thuộc. Bằng tư duy làm nghề tử tế, chú trọng chất lượng và an toàn, họ đang “thổi hồn mới” cho mứt Tết nhà làm, giữ lại hương vị xưa trong hình hài mới.
Giữa đại ngàn xứ Thanh, nơi những đỉnh núi quanh năm mây phủ, hình ảnh những thiếu nữ Mông trong bộ váy áo rực rỡ hiện ra như những đóa hoa rừng khoe sắc. Không chỉ là trang phục để mặc, mỗi đường kim mũi chỉ, hoa văn là kết tinh của sự sáng tạo, gu thẩm mỹ, những giá trị văn hóa đặc sắc và câu chuyện kể về lịch sử của cộng đồng.
Không cần quảng cáo dài dòng, nhiều nông dân chọn cách đưa tên mình lên bao bì, nhãn mác sản phẩm. Họ coi đó là danh dự, cam kết chất lượng và cũng là cách gìn giữ văn hóa nông nghiệp quê nhà.
Hằng ngày, ở ấp Đường Gỗ Vàm, xã Long Thạnh (tỉnh An Gisng), ông Nguyễn Văn Vạn (74 tuổi) đều đặn chạy xe máy qua từng con đường nông thôn, chở theo túi gạo, thùng mì hoặc nhu yếu phẩm cho hộ khó khăn.
Khi làn gió bấc đầu mùa khẽ chạm mặt sông, miền Tây trở mình trong tiết trời se lạnh. Giữa mênh mông sông nước, làn khói bếp quê bảng lảng bay, quyện cùng giọng ai đó cất lên bài vọng cổ “Lá trầu xanh”. Tiếng hát ấy gợi nhớ dáng hình người phụ nữ Nam Bộ, thủy chung, son sắt, chịu thương, chịu khó, làm nên hồn quê phương Nam.
Không phụ thuộc vào cây lúa, con tôm, con cá, An Giang đẩy mạnh việc đa dạng hóa nhiều loại cây trồng phù hợp với thổ nhưỡng từng vùng sản xuất để tận dụng đối đa diện tích đất, tăng hiệu quả và gia tăng giá trị, nâng cao thu nhập cho nông dân.
Địa danh Tắc Cậu (nay thuộc xã Bình An, tỉnh An Giang) từng được tác giả Linh Châu nhắc đến trong bài vọng cổ “Hoa tím bằng lăng” cực kỳ mùi mẫn vào những năm 70 của thế kỷ trước. Sau ngần ấy năm, Tắc Cậu vẫn vậy, vẫn yên bình, lãng mạn giữa dòng Cái Lớn và Cái Bé, dưới những tán dừa, hàng cau và liếp khóm xanh rờn…