Kết quả tìm kiếm cho "thi sĩ cuối cùng"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 4404
Trong quan niệm Á Đông, tuổi Ngọ gắn với sự bền bỉ, dẻo dai và tinh thần không ngừng tiến về phía trước. Trên các sân tập, sàn đấu của thể thao Việt Nam, nhiều vận động viên sinh năm Ngọ đã lặng lẽ mang theo phẩm chất ấy suốt hành trình thi đấu.
Đặng Thái Mạnh đang nối tiếp sự sống bằng hơi thở của một người đã ra đi và bằng khát vọng không để phép màu ấy bị lãng quên. Cậu đặt tay lên lồng ngực bảo: “Hơi thở của người bạn ấy vẫn đang tiếp diễn trong lồng ngực mình, đồng hành cùng mình trên từng bước đi của cuộc sống mới”.
Gần hai năm sau khi xung đột bùng phát tại Dải Gaza, sáng kiến Kế hoạch Hòa bình do Tổng thống Mỹ Donald Trump đề xuất đã mở ra một cơ chế quốc tế mới nhằm thúc đẩy ngừng bắn, tái thiết và tiến tới giải pháp lâu dài cho vấn đề Israel-Palestine.
Giữa nhịp sống tất bật nơi xứ người, người Việt xa quê vẫn luôn dành tình cảm đặc biệt cho Tết Nguyên đán - Tết cổ truyền của dân tộc - với tất cả nhớ thương, khắc khoải và khát khao được trở về. Với kiều bào, Tết không chỉ là thời khắc chuyển giao năm mới, mà còn là hành trình trở lại nguồn cội, nơi có mâm cơm sum họp, có tiếng cười rộn rã của đoàn viên và những hương vị thân quen không thể tìm thấy ở nơi nào khác.
Những ngày cuối năm Ất Tỵ, khi đất liền đang tất bật chuẩn bị đón năm mới Bính Ngọ 2026, ngoài khơi xa, không khí Tết đã lan tỏa trên đảo Trường Sa thuộc đặc khu Trường Sa.
Mùa phim Tết Bính Ngọ 2026 bước vào cao điểm với sự góp mặt của nhiều tác phẩm Việt Nam và quốc tế tạo nên bức tranh phòng vé sôi động và đa sắc.
Các di sản văn hoá khi được ứng dụng công nghệ sẽ mang tới trải nghiệm kết nối quá khứ với hiện tại. Đây là hướng mở đối với công tác bảo tồn và quảng bá văn hóa.
Trên Côn Đảo, có những cây bàng già đứng lặng giữa gió mặn. Lá bàng dày, bóng bàng rộng, chở che từng bậc thềm đá, từng lối đi quanh các trại giam, như thể một thời đau đáu vẫn còn neo lại. Người ta bảo, bàng là “cây của đảo”, nhưng với nhiều người Nam Bộ, bàng còn là một dấu mốc ký ức: Nơi Bác Tôn từng sống những tháng năm bị giam cầm, nơi ý chí không chịu khuất phục được giữ kín như một ngọn lửa.
Những ngày giáp Tết, trong ánh đèn sân khấu còn vương mùi phấn màu và giấy vẽ, có những gương mặt nhỏ bẽn lẽn bước ra, mang theo bức tranh, lời ca, câu chuyện đầu đời của mình. Từ những cuộc thi thiếu nhi, niềm vui giản dị ấy thắp lên ánh sáng trong veo của tài năng và ước mơ tuổi thơ.
Cứ mỗi dịp xuân về, Tết đến, lòng tôi lại bồi hồi nhớ về kỷ niệm những ngày hối hả làm báo xuân. Tâm trạng xốn xang, bùi ngùi, xúc động, tiếng mùa xuân như thầm thì trong từng tiếng cựa mình của hàng vạn chồi non, lộc biếc, giở lại từng trang báo cũ năm nào mà tôi trân trọng lưu giữ, tôi không sao quên được các đồng chí, đồng nghiệp hy sinh trong chiến tranh, từ trần trong hòa bình để lại nhiều tác phẩm vô giá cho đời.
Sau sáp nhập, An Giang đứng trước những vận hội chưa từng có. Tuy nhiên, để bộ máy “tinh”, “mạnh”, “gọn” và “thông”, cần những giải pháp quyết liệt gỡ bỏ nút thắt nội tại, biến áp lực quản trị thành động lực tăng trưởng.
Sáng cuối năm, mẹ tôi đem bức tranh thêu “Mã đáo thành công” hong nắng. Từng sợi chỉ lấp lánh như thấm hơi thở của gió xuân khiến đàn ngựa trong tranh dường như đang sải vó, chồm bước về phía ánh sáng. Hình ảnh ấy gợi trong tôi ký ức về những mùa Tết xưa, nơi tiếng vó ngựa vẫn vang vọng trong ca dao, truyền thuyết và cả những trang sử của dân tộc.