Bà Lê Tiến Hương năm nay 84 tuổi. Bà sinh ra trong gia đình có truyền thống cách mạng. Cha bà là ông Lê Văn Đâu, tham gia hoạt động cách mạng từ sớm, mẹ là bà Nguyễn Thị Trầm cũng gắn bó với phong trào kháng chiến trong những năm chiến tranh ác liệt. Chính môi trường ấy đã hun đúc trong bà Hương lòng yêu nước và ý chí cách mạng từ khi còn rất trẻ.
.jpg)
Nguyên Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy An Giang (cũ) Lê Văn Nưng tặng quà và chúc Tết bà Lê Tiến Hương. Ảnh: THIỀU PHÚC
Năm 1963, bà Hương vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng. Trong giai đoạn phong trào cách mạng ở địa phương gặp nhiều khó khăn, bà tham gia công tác phụ nữ, thanh niên, giao liên và trực tiếp bám cơ sở để hoạt động. Những năm tháng ấy, người nữ cán bộ cách mạng phải sống trong cảnh nay đây mai đó, đối mặt với hiểm nguy thường trực nhưng vẫn giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Ngày 3/5/1967, bà Hương bị địch bắt sau một cuộc chỉ điểm. Từ đây, người nữ đảng viên bước vào chuỗi ngày bị tra tấn dã man trong nhà tù địch. Nhắc lại quãng thời gian ấy, bà vẫn nhớ rõ từng trận đòn roi, từng lần bị châm điện đến ngất lịm. Có lúc, địch dùng điện 220V kẹp vào tai khiến toàn thân co giật, đầu óc choáng váng như “trời long đất lở”. Sau mỗi lần bị tra khảo, cơ thể bà tím bầm, nhiều vết thương kéo dài đến tận ngày nay.
Điều khiến nhiều người khâm phục không chỉ là sự chịu đựng, mà còn là bản lĩnh của người nữ đảng viên trước mặt kẻ thù. Trong các cuộc thẩm vấn, bà không cúi đầu nhận tội, cũng không để lộ tổ chức cách mạng. “Tôi không có tội. Mấy ông đánh oan cho tôi như vậy, tôi sẽ lên tới chính phủ kiện mấy ông ăn hiếp, vu khống phụ nữ”, bà Hương nhớ lại lời mình từng nói với địch.
Không chỉ giữ vững ý chí cho riêng mình, bà còn động viên những người cùng cảnh ngộ phải thương yêu, đùm bọc nhau để vượt qua những tháng ngày tăm tối trong lao tù. Giữa chốn roi điện và bạo lực, người nữ đảng viên năm nào vẫn giữ trọn khí tiết, lòng nhân ái và niềm tin son sắt với Đảng.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà Lê Tiến Hương rời chiến khu, đi vào mặt trận mới, mặt trận xây dựng quê hương sau chiến tranh. Người nữ đảng viên năm nào tiếp tục nhận nhiệm vụ trong công tác phụ nữ rồi từng bước trưởng thành từ cơ sở đến cấp tỉnh.
Những năm đầu sau giải phóng, quê hương còn nhiều khó khăn, đời sống người dân thiếu thốn, cơ sở vật chất gần như kiệt quệ. Thời điểm này, bà Hương được giao làm Chủ tịch Hội Phụ nữ huyện Phú Châu. Không quản ngại gian khó, bà thường xuyên đi cơ sở vận động phụ nữ lao động, sản xuất, chăm lo kinh tế gia đình và xây dựng tổ chức hội vững mạnh.
Năm 1977, bà được bầu làm Ủy viên Ban Thường vụ Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh An Giang, sau đó giữ chức Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh. Dù ở cương vị nào, bà vẫn giữ phong cách gần dân, sâu sát cơ sở, nói đi đôi với làm.
Nhiều cán bộ từng công tác cùng bà nhớ mãi hình ảnh người nữ cán bộ giản dị, luôn có mặt ở những nơi khó khăn nhất. Khi địa phương gặp khó, bà Hương trực tiếp đến vận động Nhân dân. Khi hội viên phụ nữ có hoàn cảnh khó khăn, bà tìm cách giúp đỡ, động viên để họ vươn lên ổn định cuộc sống.
Với những đóng góp trong công tác hội và phong trào phụ nữ, bà Hương được Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam tặng huy hiệu “Người phụ nữ mới xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”. Được Đảng và Nhà nước tặng nhiều bằng khen và huân chương, huy chương. Đó không chỉ là sự ghi nhận đối với cá nhân bà, mà còn là minh chứng cho tinh thần cống hiến bền bỉ của người nữ cán bộ cách mạng sau ngày hòa bình lập lại.
Góp sức xây dựng quê hương, bà Hương tiếp tục được tín nhiệm giữ chức Bí thư Đảng bộ xã Vĩnh Hòa 3 nhiệm kỳ liên tiếp. Trên cương vị người đứng đầu đảng bộ địa phương, bà luôn giữ tác phong sâu sát, luôn lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của Nhân dân để tháo gỡ khó khăn từ cơ sở.
Ông Trần Văn Tiến - Phó Bí thư Thường trực Đảng ủy xã Vĩnh Xương nhận xét: “Điều đáng quý nhất ở cô Ba Hương là sự thống nhất giữa lời nói và việc làm. Dù còn công tác hay đã nghỉ hưu, cô vẫn giữ phẩm chất của người đảng viên cộng sản, sống mẫu mực, gần gũi Nhân dân và tích cực đóng góp cho địa phương”.
MINH HIỂN