
Xe đẩy bán bánh ở nông thôn. Ảnh: THANH THANH
Việc đẩy xe đi bán hằng ngày được những phụ nữ ở nông thôn chọn lựa như một nghề chính để thêm thu nhập trang trải cuộc sống gia đình. Trong khi đồng vốn bỏ ra không nhiều, chủ yếu lấy công làm lời. Ai có vốn thì đầu tư một chiếc xe đẩy được hàn chắc chắn bằng sắt, vừa bền vừa tiện, còn ai vốn ít thì đóng chiếc xe đẩy bằng gỗ. Chị Nguyễn Thị Tuyền, ngụ xã An Phú đầu tư chiếc xe đẩy bằng gỗ để bán chè, sương sa, bánh lọt rồi bán dọc theo các tuyến đường quê nông thôn. Mỗi khi tiếng rao của chị Tuyền cất lên, người dân trong xóm đều ra đón mua. Chị Tuyền cho biết: “Các ấp nằm sâu trong đồng ruộng, đường sá đi lại khó khăn, người dân muốn ra chợ mua sắm cũng bất tiện. Do đó, bà con chọn cách đợi các xe đẩy đến tận nhà để mua đồ. Hằng ngày, tôi bán chè, sương sa, bánh lọt, kiếm thu nhập khá đủ trang trải gia đình. Chồng tôi làm công nhân cũng có tiền lo cho sấp nhỏ”.
Chầm chậm đi qua từng con đường quê, cùng những tiếng rao quen thuộc, bước chân mưu sinh của những người đẩy xe bán đồ ăn in dấu khắp nơi. Đẩy xe bán bún cá, bún cua trên đường giữa buổi trưa rong ruổi khắp nơi với nồi nước lèo lớn bốc khói nghi ngút, bà Lê Thị Vui, ngụ xã Chợ Mới cho biết, buổi sáng bà ở nhà đi chợ mua nguyên liệu và nấu nước lèo bún cua, bún cá chuẩn bị phục vụ người dân. Sau khi ăn cơm trưa, bà đi bán đến chiều tối mới về.
Trên xe đẩy có ngăn để tô, muỗng, đũa và các loại nguyên liệu cùng vài cái ghế ngồi nhỏ để phục vụ người ăn dọc đường. Bà Vui chia sẻ: “Mọi chi phí ăn uống, sinh hoạt của cả gia đình đều phụ thuộc vào xe bún này. Có khi bán hết, có khi không, hôm nào đắt khách thì tui bán khoảng 5kg bún, hôm nào bán không hết thì ăn bún trừ cơm. Người ta ăn riết rồi quen, với lại tôi bán lâu năm, với giá bình dân nên được nhiều người ủng hộ”.
Sau chừng 3 tiếng đẩy xe bán bánh khoai mì nướng, chuối nếp nướng khắp nơi, chị Trần Thị Thoa, ngụ xã Châu Phú dừng chân nghỉ xả hơi dưới bóng cây chia sẻ: “Mọi người mua riết thành mối quen, nên giờ đường sá thuận tiện hơn xưa thì các “quán ăn di động” vẫn buôn bán được và có lời. Ngày nào cũng đẩy xe đi bán, chỉ thi thoảng mệt quá mới dám nghỉ bán một ngày rồi phải đi bán lại để không mất khách quen”.
Đẩy xe bán xôi vò, bắp hầm, bắp nấu hơn 10 năm nay, chị Nguyễn Thị Mai, ngụ xã Thạnh Mỹ Tây cho biết: “Nghề này rất cực, nhưng bán riết rồi quen, cố gắng để nuôi gia đình, con cái đi học. Mùa nắng, tôi bán mau hết, nhưng đẩy đi một lúc phải dừng ở nơi có bóng mát ngồi nghỉ mệt. Tôi nấu vừa đủ bán, may mắn là ngày nào cũng bán hết bánh”.
Chị Võ Thị Trúc My, ngụ xã Châu Phú chia sẻ: “Nhà cách trung tâm xã 10km, đi vừa xa vừa mất thời gian nên muốn ăn gì, tôi thường đợi xe đẩy bán hàng đi ngang qua nhà để mua. Giá bình dân, có khi còn rẻ hơn so với đi chợ. Có các xe đẩy bán đồ ăn rất thuận tiện cho người mua. Chỉ cần ra trước nhà đợi xe đi ngang qua là có thể mua đồ ăn được, nhờ vậy tiết kiệm được thời gian”.
Còn anh Nguyễn Văn Hậu, ngụ xã Thoại Sơn cho biết: “Tôi làm nghề phụ hồ, làm việc nặng ngoài trời nắng nên mau đói. Buổi trưa có mấy xe đẩy bán bánh mì và bún cá đi qua nên nghỉ tay mua ăn vừa ủng hộ các chị vừa có sức làm tiếp. Vừa rẻ vừa no bụng, lại tiện lợi không cần phải đi xa để mua nên ở quê ai cũng thích các xe đẩy bán đồ ăn”.
Theo bà Lê Thị Thủy, ngụ xã Long Điền, từ lâu người dân quê đã quen thuộc với các xe đẩy bán đồ ăn, thức uống. Bắt đầu từ sáng sớm đến tận chiều tối, dù nắng hay mưa, họ vẫn cần mẫn đẩy xe đồ ăn, thức uống đi bán để kiếm thêm thu nhập.
Hành trình đẩy xe bán đồ ăn, thức uống mưu sinh của những phụ nữ nông thôn mang đậm nét văn hóa đặc trưng của vùng sông nước miền Tây dung dị, giàu nghĩa tình.
THANH THANH