Kết quả tìm kiếm cho "Chiếc cự củi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 312
Bằng đôi bàn tay khéo léo, các chị phụ nữ đồng bào Hoa ở ấp Bùi Thị Thêm, xã Vĩnh Tuy luôn giữ nghề gói bánh ú nước tro gia truyền, tạo sinh kế vững chắc, mang lại nguồn thu nhập ổn định cho gia đình.
Những ngày cánh đồng vừa gặt xong, gốc rạ còn thơm mùi nắng, mùa thả diều cũng lặng lẽ nối đuôi mà về. Gió thổi dài trên những thửa ruộng trơ trụi, nghe như có ai gọi tên mình từ một quãng đời xa lắc.
Không điện, không nước ngọt, sóng điện thoại chập chờn… thế nhưng, người lính biên phòng đã vượt lên những gian khó đến tận cùng ở Đồi Mồi - nơi được ví như “Trường Sa của biển Tây Nam” để canh giữ chủ quyền Tổ quốc.
Từ những chiếc lò đến những đòn bánh tét, nhiều phụ nữ vẫn ngày ngày làm việc bằng đôi tay quen nghề. Thu nhập không cao, đầu ra còn khó nhưng họ vẫn gắn bó, giữ lại một nghề cũ của quê nhà.
Sở hữu chiều cao kỷ lục 2,28m, lúc sinh thời, ông Trần Thành Phố (ở Bắc Ninh) không cảm thấy tự ti mà luôn vui vẻ và hòa đồng, trò chuyện tếu táo với mọi người.
Bình minh vừa hé dạng, từ phía xa khơi, những chiếc tàu đánh cá nối đuôi nhau cập cảng, mang theo vị mặn mòi của biển, mùi cá tươi và cả niềm vui sau chuyến đi dài ngày.
Ở những góc đường quen thuộc ở phường Rạch Giá, ông Trần Hồng Hải cặm cụi với nghề sửa đồng hồ, bà Nguyễn Thị Nhung đỏ lửa nướng hột gà bán cho khách qua đường. Hai nghề trong số rất nhiều nghề nhỏ lặng lẽ tồn tại trong nhịp sống đô thị.
Mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng lúa đang vào mùa gặt, tôi thường dừng lại lâu. Màu vàng của lúa chín, mùi rơm rạ phảng phất trong gió và tiếng máy gặt vang lên từ xa khiến tôi nhớ về những năm tháng tuổi thơ ở vùng U Minh Thượng - nơi tôi đã lớn lên cùng những mùa lúa nối tiếp nhau.
Trong nhiều gia đình hiện nay, điện thoại thông minh hay máy tính bảng đang dần trở thành 'người giữ trẻ' bất đắc dĩ.
Chiều xuống, trên những cánh đồng, loáng thoáng bóng dáng người đi bẫy chuột. Quanh năm, họ đi khắp miệt để mưu sinh và bảo vệ mùa màng cho nhà nông hiệu quả.
Có những dòng chảy không chỉ mang phù sa, mang nước mát về tưới tắm đồng bằng mà còn mang theo những giấc mơ lớn của tiền nhân gửi lại cho hậu thế.
Công phu và cầu kỳ, mỗi chiếc áo dùng vận chuyển, bảo quản cồng chiêng không khác gì một tác phẩm đan lát được nghệ nhân dồn hết vào đó sự tài hoa. Và lạ lùng thay, những người giỏi nghề nhất đều tập trung ở làng Mít Jep.