
Ông Cao Văn Khanh (bên phải) bên trại rắn của gia đình. Ảnh: ĐẶNG LINH
Những ngày này, trên 3ha ruộng tôm - lúa của ông Cao Văn Khanh (73 tuổi), ngụ ấp Thành Phụng Đông, xã An Minh, không khí lao động luôn rộn ràng. Người cựu chiến binh tóc đã bạc nhưng bước chân vẫn nhanh nhẹn, vừa kiểm tra con nước vừa hướng dẫn bà con cách thả giống cá kèo. Ít ai biết rằng, hơn nửa thế kỷ trước, ông từng là thiếu niên 15 tuổi gan dạ, trốn nhà theo bộ đội bước vào cuộc kháng chiến ác liệt. “Đêm đó, nghe nói chuyện cách mạng hay quá, tôi trốn theo luôn, đâu ngờ đi một mạch tới ngày giải phóng mới gặp lại gia đình”, ông Khanh nhớ lại.
Trong điều kiện thiếu thốn, vũ khí thô sơ, ông Khanh vừa học chữ vừa tập luyện chiến đấu. Những năm 1972, ông cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh đồn, tiêu diệt nhiều tên lính, trong đó có tên đồn trưởng, trưởng ấp có nhiều nợ máu với cách mạng.
Chiến tranh ác liệt, bom B52 dội xuống quê nhà dữ dội, nhưng người du kích trẻ tuổi vẫn kiên cường bám trụ. Suốt những năm tháng ấy, gia đình là nỗi nhớ đau đáu. Cha ông là thương binh hạng 3/4, từng bị địch bắt tù đày. Những năm kháng chiến, mẹ ông một mình gồng gánh nuôi đàn con và tham gia tiếp tế cho cách mạng.
Hòa bình lập lại, ông Khanh được phân công làm ấp đội trưởng, rồi Phó Chủ tịch xã Vĩnh Phong. Năm 1989, ông về ấp Thành Phụng Đông, bắt đầu hành trình lập nghiệp. Mua 30 công đất toàn năng, sậy, phải hơn chục năm cải tạo, đến năm 2000 lúa mới có năng suất. Không ngại khó, ông chuyển sang mô hình sản xuất kết hợp tôm - lúa, rồi mạnh dạn học hỏi, thử nghiệm nuôi cá kèo. Từ vài công đất ban đầu, ông tích lũy dần, có thời điểm sở hữu đến 90 công. Mỗi vụ tôm - lúa, gia đình ông có thu nhập ổn định; riêng mô hình nuôi cá, rắn ri cá, chồn hương mang lại hiệu quả cao, mỗi năm thu hàng trăm triệu đồng.
Không chỉ chăm lo phát triển kinh tế gia đình, ông Khanh còn là Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh ấp, luôn đi đầu trong các phong trào địa phương. Ông vận động bà con trồng hoa, treo ảnh Bác Hồ, xây dựng ánh sáng nông thôn, tham gia tổ hợp tác tôm - lúa. Mô hình nuôi cá kèo - tôm thẻ do ông tiên phong được nhân rộng ra khoảng 15 hộ, giúp nhiều gia đình thoát nghèo. “Học và làm theo lời Bác dạy, tôi vừa tiết kiệm vừa vận động bà con cùng phát triển”, ông Khanh nói.
Với những đóng góp trong phát triển kinh tế và phong trào cựu chiến binh, ông Khanh được Ủy ban nhân dân tỉnh tặng bằng khen. Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất đối với ông chính là nhìn thấy quê hương ngày càng khởi sắc, đời sống người dân ngày càng nâng lên.
Tại xã Châu Thành, cựu chiến binh Chung Văn Liếp chọn gắn bó với nghề xay xát lúa, tiếp tục hành trình đời mình bằng lao động cần cù. Ở tuổi ngoài 70, ông vẫn đều đặn có mặt tại cơ sở xay xát của gia đình, tỉ mỉ với từng công đoạn như một thói quen không thể thiếu. Người nông dân chân chất ấy từng là một sĩ quan quân đội, mang quân hàm thiếu úy, công tác tại Trường Sĩ quan Lục quân II và đảm nhiệm công việc trong ngành quân nhu Tỉnh đội Rạch Giá từ những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Rời quân ngũ năm 1979 vì hoàn cảnh gia đình, ông Liếp trở về với 2 bàn tay trắng nhưng không chùn bước. Từ việc mua bán, vận chuyển lúa, ông chắt chiu từng đồng vốn để đầu tư máy móc, mở cơ sở xay xát. Trải qua nhiều năm bền bỉ, cơ sở của ông dần ổn định, tạo nguồn thu nhập khá cho gia đình. Đến nay, dù tuổi cao, ông vẫn tự mình quán xuyến mọi việc, từ vận hành máy đến giao, nhận hàng, không nề hà vất vả.
Từ 2 bàn tay trắng, gia đình ông Liếp tích lũy được hơn 3ha đất sản xuất, cuộc sống ổn định. Không dừng lại ở đó, ông còn tích cực tham gia công tác xã hội tại địa phương. Với vai trò Tổ trưởng Tổ Tiết kiệm và vay vốn Ngân hàng Chính sách xã hội, ông giúp nhiều hộ dân tiếp cận nguồn vốn ưu đãi, vươn lên thoát nghèo. Nhiều năm qua, tổ do ông phụ trách không phát sinh nợ xấu, trở thành điểm sáng trong phong trào. Bên cạnh đó, ông còn tham gia giữ gìn an ninh, trật tự tại ấp, tích cực đóng góp cho hoạt động của hội cựu chiến binh. Với ông, trách nhiệm của người lính không chỉ dừng lại trong chiến tranh mà còn tiếp nối trong từng việc làm đời thường ở thời bình. Ông Liếp nói: “Rời quân ngũ, tôi chỉ mong làm ăn chân chính, nuôi con nên người, sống có ích cho xóm ấp, vậy là trọn nghĩa đời lính”.
ĐẶNG LINH