Kết quả tìm kiếm cho "cùi bưởi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 294
Trưa ở bản Giang Mỗ (xã Thung Nai, tỉnh Phú Thọ), nắng rải lớp vàng óng dài qua thung lũng lúa. Trong sự tĩnh lặng, tiếng chiêng Mường vang vọng trong gió núi, giúp người dân bản địa ngày ngày nỗ lực bảo tồn văn hóa, tạo sức hút trong du lịch cộng đồng, thu hút khách thập phương.
Con đường dẫn vô trường cũ giờ đã được đổ bê tông, không còn bụi đỏ bay mù mỗi chiều tan học. Người ta cũng đốn mất cây bạch đàn ở đầu ngõ vì sợ mùa mưa gió ngã đè lên dây điện. Chỉ còn cây phượng già trong sân trường là còn đứng đó, nghiêng nghiêng như một người cũ chờ ai.
Trong căn bếp nhỏ của ba chị em cô giáo quê Nam Định ở xã Tân Hiệp (tỉnh An Giang), hương lá dong, nếp mới và mùi thảo quả thơm nồng mỗi dịp lễ, tết. Hơn 30 năm qua, ba chị em cô giáo Vũ Thị Vui, Vũ Thị Tuyết và Vũ Thị Hương bền bỉ giữ nghề gói bánh chưng như một cách lưu giữ hương vị quê nhà giữa miền Tây.
Từ những mã QR tại đền tưởng niệm đến các bộ phim hoạt hình lịch sử do học sinh thực hiện, công nghệ số đang mở ra cách tiếp cận lịch sử sinh động, trực quan hơn. Không chỉ giúp lưu giữ ký ức, chuyển đổi số còn đưa lịch sử đến gần hơn với thế hệ trẻ.
Có những người cha sống cả đời như cây lúa ngoài đồng. Không nói nhiều. Không biết kể chuyện hay. Chỉ cúi mặt xuống đất mà sống, mà thương con bằng đôi tay chai sần và những giọt mồ hôi mặn chát. Tía tôi là người như vậy.
Con nước vừa ròng, anh Nguyễn Văn Tút (Bảy Tút, 47 tuổi), ngụ xã Nhơn Mỹ rủ anh em trong xóm ra sông Hậu bủa lưới cá cơm. Mùa này, dòng nước trong xanh biêng biếc, cá cơm xuất hiện nhiều, là thời điểm ngư dân khai thác nhộn nhịp.
Giữa những dòng kênh vốn nuôi sống cả một vùng quê, rác thải sinh hoạt đang âm thầm “bủa vây”, đẩy môi trường và sinh kế người dân vào thế báo động. Khi giải pháp đã có, câu hỏi còn lại là trách nhiệm thuộc về ai?
Hội tụ linh khí sông núi, lắng đọng công đức tiền nhân trải dài suốt hàng nghìn năm lịch sử, non thiêng Nghĩa Lĩnh như một chứng nhân linh thiêng, điểm tựa tâm linh bền vững chất chứa bao ước nguyện, niềm tin và bài học sâu nặng ân tình mà cha ông gửi lại cho hậu thế. Không chỉ đền miếu uy nghiêm, hoành phi câu đối thâm trầm nhiều tầng ý nghĩa, dường như mỗi phiến đá, tán cây nơi đây cũng mang trong mình những huyền tích nhắc nhở con cháu về truyền thống dựng nước, giữ nước, về tình đoàn kết dân tộc trong nghĩa đồng bào, về đạo lý sống trọn nghĩa vẹn tình “ăn quả nhớ người trồng cây”.
Mỗi bao lúa vài chục ký, mỗi ngày vài trăm ngàn đồng. Nghề vác lúa mướn nuôi sống nhiều người, nhưng cũng bào mòn sức lực theo từng mùa gặt.
Những ngày cánh đồng vừa gặt xong, gốc rạ còn thơm mùi nắng, mùa thả diều cũng lặng lẽ nối đuôi mà về. Gió thổi dài trên những thửa ruộng trơ trụi, nghe như có ai gọi tên mình từ một quãng đời xa lắc.
Không điện, không nước ngọt, sóng điện thoại chập chờn… thế nhưng, người lính biên phòng đã vượt lên những gian khó đến tận cùng ở Đồi Mồi - nơi được ví như “Trường Sa của biển Tây Nam” để canh giữ chủ quyền Tổ quốc.
Hình ảnh đám trẻ xúm xít làm diều mọi nơi mọi lúc từng là ký ức quen thuộc của thế hệ 8X, 9X trở về trước. Bây giờ, diều được sản xuất hàng loạt, đủ mẫu mã, màu sắc, đẩy lùi con diều truyền thống vào dĩ vãng. Nhưng thi thoảng, một con diều mỏng manh “hồi xưa” vẫn được tái hiện trong góc nhà nào đó.