Kết quả tìm kiếm cho "thơm ngon lạ miệng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1047
Món bánh xèo ăn kèm với hơn 20 loại rau rừng ở vùng Bảy Núi trở thành món ngon thân thuộc mang đậm nét văn hóa ẩm thực của người dân miền Tây.
Mỗi món ăn Tết “độc lạ” của các dân tộc thiểu số không chỉ đơn thuần là một phần của bữa cơm ngày đầu năm mới mà còn là kết tinh giá trị văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ-hiện tại-tương lai.
Ngọn gió đông hiu hiu bay bổng trên đồng mùa gặt, hương lúa mới thơm thoang thoảng đượm nồng, xóm làng rạo rực đón Tết. Từ lâu, khung cảnh ngày Tết luôn là thời khắc thiêng liêng đã ăn sâu vào tiềm thức trong lòng mỗi người.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Không chỉ ăn Tết, người dân còn chọn quà Tết bằng những sản vật sạch, rõ xuất xứ. Hàng quê lên ngôi, kéo theo sức mua tăng và cuộc đua chất lượng mùa cao điểm.
Những ngày cận Tết, nhiều gia đình vùng quê vẫn giữ thói quen tự tay làm mứt từ nguyên liệu vườn nhà. Vị ngọt dân dã ấy không chỉ dành đãi khách ngày xuân mà còn lưu giữ hồn Tết và ký ức sum vầy ấm áp của nhiều gia đình Việt.
Các gia đình chăm chút mâm cỗ cúng ông Công ông Táo vừa để giữ gìn phong tục, vừa để nuôi dưỡng nếp nhà và mở đầu cho một mùa Tết sum vầy.
Những ngày cận Tết, tiết trời se lạnh, trầm dịu, ký ức mùa xuân năm trước trở về nguyên vẹn: Làng nghề làm đường thốt nốt của đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi được vinh danh Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Trong bức tranh ẩm thực miền Trung, cá thu là một cái tên quen thuộc mà càng ăn càng thấy quý. Đó là loài cá ngon, giàu dinh dưỡng, được người biển trân trọng từ mâm cơm gia đình đến những bữa đãi khách.
Đến xã Vĩnh Tuy những ngày gần Tết, mùi mứt khóm ngọt thanh theo gió lan tỏa khắp ngõ xóm. Với hơn 3.500ha khóm, những hộ trồng khóm nơi đây vươn lên khá giả, đưa trái khóm quê hương trở thành đặc sản OCOP.
Tuổi thơ tôi lớn lên ở một vùng quê An Giang, nơi mùa nắng nối mùa mưa, nơi những con mương nhỏ len lỏi giữa ruộng đồng bát ngát. Trong ký ức non nớt ngày ấy, mắm là món ăn quen thuộc đến mức tự nhiên như hơi thở. Tôi ăn mắm từ khi còn nhỏ xíu, ăn đến lớn, để rồi khi đi xa mới hiểu rằng có những mùi vị, một khi đã thấm vào ký ức thì khó lòng rời bỏ.
Trong những ngày đông lạnh giá, những món ăn làm ấm lòng người trong từng buổi sáng se lạnh, buổi chiều bảng lảng sương rơi hay những đêm ngọt.