Kết quả tìm kiếm cho "vị bánh ống quê"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 778
Mỗi độ Tết đến, giới nhiếp ảnh lại bước vào “mùa di chuyển” đặc biệt: Mùa săn hoa. Từ các chợ hoa Hà Nội đến cao nguyên đá phía bắc; từ triền đồi mai anh đào Đà Lạt đến làng hoa sông nước miền Tây... những chuyến đi không chỉ để tìm kiếm khuôn hình đẹp mà còn góp phần lưu giữ ký ức văn hóa, đời sống con người và nhịp chuyển mình của đất nước trong mùa Xuân mới.
Những ngày cận Tết, bước chân vào chợ là thấy mùa xuân như đang “chạm” vào từng sạp hàng. Từ sáng sớm, dòng người tấp nập qua lại, tiếng rao mời hòa trong mùi thơm của bánh mứt, màu sắc rực rỡ của hoa tươi, trái cây chưng Tết.
Xuân mới đang về trên từng góc phố, nẻo đường quê. Hòa vào nhịp xuân rộn ràng ấy, nhiều cơ sở sản xuất, doanh nghiệp và làng nghề truyền thống tất bật chuẩn bị nguồn hàng phục vụ thị trường Tết.
Chợ quê những ngày giáp Tết rực rỡ sắc màu, đông vui, tấp nập tiếng rao mời, hương bánh mứt thơm lừng hòa quyện cùng sắc đỏ, sắc vàng của hoa lá. Trong không gian ấy, ký ức tuổi thơ theo chân mẹ đi chợ Tết, níu áo bà giữa phiên chợ đông vui lại ùa về trong tôi.
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
Những ngày này, tại Làng Văn hóa, Du lịch các dân tộc Việt Nam, nghệ nhân của nhiều dân tộc đang trực tiếp giới thiệu phong tục đón Tết thông qua các hoạt động sinh hoạt, nghi lễ và trải nghiệm truyền thống; góp phần bảo tồn các giá trị văn hóa đặc sắc, tạo sức hút cho du lịch.
Khi cơn gió vừa chớm gõ cửa, mang theo cái se lạnh của những ngày tháng chạp, lòng người bỗng dưng chùng lại. Đó là lúc “mùi Tết” bắt đầu len lỏi vào từng hơi thở, nếp nhà, đánh thức những ký ức ngủ quên trong lòng mỗi người...
Không chỉ ăn Tết, người dân còn chọn quà Tết bằng những sản vật sạch, rõ xuất xứ. Hàng quê lên ngôi, kéo theo sức mua tăng và cuộc đua chất lượng mùa cao điểm.
Giữa TP. Hồ Chí Minh vẫn tồn tại xóm chợ nổi miền Tây mưu sinh trên ghe suốt hàng chục năm. Cận tết, có người bỏ ghe, có người lái xuyên đêm về quê khi giao thừa đã qua.
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.
Trong nhịp sống hiện đại, không ít trẻ em TP quen với tiện nghi nên dần ngại với những chuyến về quê ăn Tết cùng ông bà.
Cuối năm, trong căn phòng trọ nhỏ ở TP. Hồ Chí Minh, tôi bắt đầu đếm ngược ngày về quê An Giang ăn Tết. Sau một năm làm công nhân xa xứ, điều mong mỏi lớn nhất là được trở về quê, sum họp gia đình, hưởng cái Tết trọn vẹn.