Kết quả tìm kiếm cho "Chuyện phụ nữ miền Tây nhậu"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 585
Từ những ngày đầu tiên đến nay, mâm cơm Tết vẫn giữ vai trò thiết yếu trong đời sống văn hóa người Việt nhưng đồng thời cũng mang sự biến đổi để hòa nhịp với xu hướng và thực tế mỗi thời kỳ.
Mỗi độ Tết đến, giới nhiếp ảnh lại bước vào “mùa di chuyển” đặc biệt: Mùa săn hoa. Từ các chợ hoa Hà Nội đến cao nguyên đá phía bắc; từ triền đồi mai anh đào Đà Lạt đến làng hoa sông nước miền Tây... những chuyến đi không chỉ để tìm kiếm khuôn hình đẹp mà còn góp phần lưu giữ ký ức văn hóa, đời sống con người và nhịp chuyển mình của đất nước trong mùa Xuân mới.
Trên những sườn núi xanh ngát của Tuyên Quang, nơi mây trắng vờn quanh nương ngô, nếp nhà truyền thống của người Mông, Dao, Tày hiện lên như những nét chấm mộc mạc giữa bức tranh xuân vùng cao. Mỗi ngôi nhà là một thế giới riêng, phản chiếu nếp sống, niềm tin và tâm hồn của người miền núi với hy vọng về mùa xuân mới ngập tràn niềm vui.
Tôi đã già rồi - cái tuổi mà đôi chân không còn nhanh, ánh mắt không còn tinh như thuở nào. Thế nhưng, mỗi độ xuân về, lòng tôi vẫn nao nao, rạo rực. Ở nơi núi rừng ấy, mùa xuân về nhẹ như một làn mây, trong như giọt sương sớm, dịu dàng như tiếng suối chảy qua khe đá. Và giữa đất trời trong trẻo, phiên chợ vùng cao lại hiện lên, rộn ràng mà bình yên, giản dị mà thắm đượm tình người.
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
Miệt mài trên những nẻo đường xuôi ngược, tôi cảm nhận rõ không khí nô nức chào năm mới. Giữa sự tươi mới của đất trời, lòng người có chút nhớ về những ngày đón Tết xưa đơn sơ mà ấm áp.
Tết ở Nậm Nghẹp (xã Ngọc Chiến, tỉnh Sơn La) trên sườn núi Tà Chì Nhù bắt đầu bằng cảm giác đủ đầy, no ấm. Mùa vụ đã xong, ngô treo kín gác bếp, những bó lanh được phơi từ tháng chín, tháng mười chỉ chờ tay người dệt vải…
(Dân trí) - Với các công cụ AI miễn phí, người dùng có thể tự tạo những bức ảnh mang đậm không khí Tết mà không cần chụp ảnh cầu kỳ.
Giữa TP. Hồ Chí Minh vẫn tồn tại xóm chợ nổi miền Tây mưu sinh trên ghe suốt hàng chục năm. Cận tết, có người bỏ ghe, có người lái xuyên đêm về quê khi giao thừa đã qua.
Chỉ còn chưa đầy nửa tháng là đến Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026. Nếu phương Nam mát mẻ, se lạnh vào buổi sáng sớm thì miền Bắc bước vào những ngày rét đặc trưng, càng làm đậm không khí tết cổ truyền. Không chỉ người Việt, ngày càng nhiều du khách quốc tế chủ động sắp xếp lịch trình để đón một cái Tết Việt Nam đúng nghĩa.
Có những miền ký ức không bao giờ già đi, chúng chỉ nằm yên dưới lớp sương mù của thời gian, đợi một ngọn gió bấc cuối năm thổi về để bừng thức. Với tôi, mùa xuân không bắt đầu từ khoảnh khắc kim đồng hồ chạm vào đêm giao thừa, mà đã sớm đến từ những chuyến xe chở Tết thong dong ngang qua triền đê lộng gió, mang theo cái hối hả của lòng người hòa vào cái tĩnh mịch của hồn quê.
Là dân Kiên Giang cũ, có lẽ ít người không biết đến địa danh Tắc Cậu bởi đó là một đầu mối giao thông để đi về Miệt Thứ, về U Minh Thượng, thậm chí đi đến Cà Mau. Tắc Cậu còn có sản phẩm “Khóm Tắc Cậu” nổi tiếng trước khóm “Cầu Đúc”, khóm Long An Bến Lức.