Kết quả tìm kiếm cho "nóng giòn"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 750
Món bánh xèo ăn kèm với hơn 20 loại rau rừng ở vùng Bảy Núi trở thành món ngon thân thuộc mang đậm nét văn hóa ẩm thực của người dân miền Tây.
Quảng bá hình ảnh quốc gia qua ẩm thực từ lâu đã được xem là con đường ngắn và hiệu quả nhất để chạm tới trái tim bạn bè thế giới.
Gác lại dư vị Tết, nông dân trong tỉnh lại tất bật ra đồng, chăm rẫy, hy vọng một vụ mùa bội thu, mưa thuận gió hòa, cuộc sống thêm no ấm.
Thị trường hàng hóa đã bắt đầu “vào guồng” trở lại bình thường trong ngày mồng 6 Tết; nguồn cung được khơi thông mạnh hơn, hệ thống phân phối hiện đại đồng loạt mở cửa, nguồn cung hàng hóa dồi dào.
Mỗi món ăn Tết “độc lạ” của các dân tộc thiểu số không chỉ đơn thuần là một phần của bữa cơm ngày đầu năm mới mà còn là kết tinh giá trị văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ-hiện tại-tương lai.
Là thế hệ thứ ba kế nghiệp gia đình, những người trẻ như anh Trần Bảo Quốc, Nguyễn Huỳnh Anh Khoa hay em Phan Huỳnh Thy không chỉ giữ nghề mà còn sáng tạo, làm mới nghề, kết hợp giữa truyền thống và công nghệ số, đưa sản phẩm truyền thống của gia đình hướng đến thị trường xuất khẩu.
Tôi đã già rồi - cái tuổi mà đôi chân không còn nhanh, ánh mắt không còn tinh như thuở nào. Thế nhưng, mỗi độ xuân về, lòng tôi vẫn nao nao, rạo rực. Ở nơi núi rừng ấy, mùa xuân về nhẹ như một làn mây, trong như giọt sương sớm, dịu dàng như tiếng suối chảy qua khe đá. Và giữa đất trời trong trẻo, phiên chợ vùng cao lại hiện lên, rộn ràng mà bình yên, giản dị mà thắm đượm tình người.
Những ngày giáp Tết, trong căn bếp nhỏ hay góc vườn quen thuộc, nhiều phụ nữ An Giang bắt đầu hành trình khởi nghiệp bằng chính nông sản quê nhà. Từ những sản phẩm giản dị, họ tạo giá trị mới cho gia đình, cộng đồng và mở ra niềm tin lao động bền bỉ trong mùa xuân đổi mới.
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.
Tháng chạp, dưới bóng dừa xanh, trong con hẻm nhỏ hay ở một góc chợ thân quen, mùi khói quyện mùi bánh nướng, mùi nồng của kiệu… như báo hiệu Tết đang về rất gần.
Có những hương vị được mặc định trong ký ức tháng chạp. Điển hình là mùi lá chuối phơi cuối năm, mùi nếp mới quyện khói bếp, mùi bánh tét đang sôi lặng lẽ trong đêm miền Tây. Mỗi khi tháng chạp chạm ngõ, người ta đã nghe Tết về từ những công việc rất nhỏ: Chẻ lạt, rửa lá, vo nếp. Không ai bảo ai, cả nhà cùng làm, như thể đó là một thói quen đã nằm sẵn trong máu thịt.
Tuổi thơ tôi lớn lên ở một vùng quê An Giang, nơi mùa nắng nối mùa mưa, nơi những con mương nhỏ len lỏi giữa ruộng đồng bát ngát. Trong ký ức non nớt ngày ấy, mắm là món ăn quen thuộc đến mức tự nhiên như hơi thở. Tôi ăn mắm từ khi còn nhỏ xíu, ăn đến lớn, để rồi khi đi xa mới hiểu rằng có những mùi vị, một khi đã thấm vào ký ức thì khó lòng rời bỏ.