Từ điểm tựa 2025 đến bản lĩnh 2026

06/01/2026 - 05:00

 - An Giang khép lại năm 2025 bằng những con số tăng trưởng ấn tượng và bằng vị thế và tầm vóc rõ ràng hơn. Sau hợp nhất địa giới hành chính, trong bối cảnh thế giới nhiều biến động và nội lực địa phương phải tự “tái cấu hình”, tỉnh đã đi qua năm bản lề với tư thế chủ động, có chuẩn bị và có lựa chọn. Đó là nền tảng quan trọng để nhìn sang năm 2026 không chỉ bằng sự lạc quan mà bằng yêu cầu bản lĩnh.

Quốc lộ 91 đoạn đi qua cánh đồng lúa xã Bình Mỹ. Ảnh: THÀNH CHINH

Bức tranh kinh tế - xã hội năm 2025 cho thấy một An Giang đang dịch chuyển từ vai trò “trụ đỡ” sang vai trò “động lực” của vùng đồng bằng sông Cửu Long. Tốc độ tăng trưởng GRDP 8,39%, đứng đầu khu vực; 24/26 chỉ tiêu chủ yếu đạt và vượt kế hoạch; sản lượng lương thực giữ mức 8,8 triệu tấn; công nghiệp chế biến chiếm tới 96% giá trị sản xuất công nghiệp. Những con số ấy không tự thân tạo ra niềm tin, nhưng khi đặt trong tổng thể chuyển dịch cơ cấu và định hướng dài hạn, chúng phản ánh một quỹ đạo đi lên có tính toán.

Điểm đáng chú ý của năm 2025 không nằm riêng ở tốc độ mà ở chất lượng của động lực tăng trưởng. Hạ tầng giao thông liên vùng được đầu tư đồng bộ, từ cao tốc Châu Đốc - Cần Thơ - Sóc Trăng đến trục ven biển Rạch Giá - Kiên Lương, từ kết nối Tây Yên - Rạch Giá đến các dự án chuẩn bị cho APEC 2027. Hạ tầng ở đây không chỉ là đường sá mà là thông điệp về một An Giang chủ động mở không gian phát triển, chủ động đón dòng dịch chuyển đầu tư, chủ động tham gia sâu hơn vào chuỗi giá trị vùng và quốc gia.

Song hành với hạ tầng là cải cách trong điều hành. Việc cụ thể hóa các nghị quyết đột phá của Trung ương, thúc đẩy giải ngân đầu tư công, điều chỉnh quy hoạch tỉnh theo hướng mở và tích hợp cho thấy tư duy quản trị đã dịch chuyển từ quản lý sang kiến tạo. Khi chính quyền xác định rõ vai trò đồng hành cùng doanh nghiệp và người dân, môi trường đầu tư, kinh doanh được cải thiện là kết quả tất yếu. Năm 2025, tỉnh cấp mới 32 dự án đầu tư với tổng vốn hơn 130.000 tỷ đồng, thành lập mới hơn 4.100 doanh nghiệp, mức tăng cả về số lượng và vốn đăng ký đều ở ngưỡng cao. Đó là chỉ báo tích cực cho sức hấp dẫn của địa phương.

Ở lĩnh vực xã hội, năm 2025 cũng để lại những dấu ấn rõ nét. Tỷ lệ hộ nghèo đa chiều giảm còn 0,91%; chương trình xóa nhà tạm, nhà dột nát được triển khai đạt kết quả tốt; giáo dục, y tế từng bước nâng chất. Đặc biệt, việc UNESCO ghi danh Lễ hội Vía Bà Chúa Xứ núi Sam không chỉ là câu chuyện văn hóa mà là minh chứng cho cách An Giang biết biến di sản thành nguồn lực mềm cho phát triển, cho du lịch, cho bản sắc.

Tuy nhiên, chính từ những kết quả ấy, năm 2026 đặt ra yêu cầu cao hơn và khó hơn. Khi tỉnh đặt mục tiêu tăng trưởng GRDP trên 11%, GRDP bình quân đầu người hơn 95 triệu đồng, tỷ trọng kinh tế số đạt 8%, đô thị hóa 46,5%, câu hỏi không còn là có làm được không mà là “làm bằng cách nào để bền vững”. Bởi tốc độ cao luôn đi kèm rủi ro, nếu không được neo giữ bằng chất lượng điều hành và năng lực thực thi.

Thách thức đầu tiên của năm 2026 nằm ở năng lực chuyển đổi mô hình tăng trưởng. Nông nghiệp vẫn là trụ đỡ nhưng không thể mãi dựa vào sản lượng. Yêu cầu đặt ra là nông nghiệp sinh thái, chế biến sâu, kinh tế tuần hoàn, gắn với thị trường và tiêu chuẩn quốc tế. Công nghiệp cần vượt qua ngưỡng gia công, dịch vụ cần vượt qua tính mùa vụ. Du lịch tăng trưởng mạnh nhưng nếu thiếu quản trị điểm đến, thiếu hạ tầng mềm và nhân lực chất lượng, sức ép lên môi trường và xã hội sẽ gia tăng.

Thách thức thứ hai là chất lượng nguồn nhân lực và bộ máy thực thi. Mục tiêu giải quyết việc làm cho hơn 40.000 người lao động, nâng tỷ lệ người lao động qua đào tạo lên 75%, cải thiện mạnh các chỉ số cải cách hành chính, năng lực cạnh tranh và chuyển đổi số không thể đạt được chỉ bằng kế hoạch. Nó đòi hỏi sự thay đổi trong tư duy cán bộ, kỷ luật hành chính và tinh thần phục vụ. Khi tỉnh nói đến yêu cầu “6 rõ”, điều quan trọng là từng khâu, từng người phải thật sự “rõ việc, rõ trách nhiệm, rõ kết quả”.

Thách thức thứ ba là bài toán phát triển xanh trong bối cảnh biến đổi khí hậu ngày càng gay gắt, tỉnh vừa có lợi thế vừa chịu tổn thương. Phát triển kinh tế biển, đô thị hóa, công nghiệp hóa nếu không gắn chặt với bảo vệ môi trường, quản lý tài nguyên và thích ứng với khí hậu sẽ tạo ra chi phí dài hạn cho xã hội. Việc đặt mục tiêu kinh tế xanh, kinh tế tuần hoàn cần được cụ thể hóa bằng tiêu chuẩn, bằng giám sát và bằng chế tài đủ mạnh.

Dẫu vậy, triển vọng của năm 2026 vẫn rõ nét nếu tỉnh giữ được tinh thần chủ động như năm 2025. Việc triển khai 7 nghị quyết của Bộ Chính trị, chuẩn bị cho APEC 2027, phát triển Phú Quốc theo chuẩn quốc tế, củng cố các cực động lực và giữ vững quốc phòng, an ninh cho thấy tầm nhìn không chỉ dừng ở nhiệm kỳ mà hướng tới vị thế lâu dài. Năm 2026 vì thế không chỉ là năm đầu của một kế hoạch mới mà là năm thử thách bản lĩnh điều hành. Bản lĩnh chọn đúng ưu tiên, bản lĩnh làm đến nơi đến chốn, bản lĩnh chấp nhận sàng lọc và thay đổi.

Khi đã có điểm tựa 2025, tỉnh cần bước vào 2026 với tâm thế tỉnh táo, kiên định. Phát triển nhanh là cần thiết, phát triển bền vững là bắt buộc và phát triển vì con người vẫn là thước đo cuối cùng. Nếu giữ được 3 trụ cột ấy trong mọi quyết sách, tỉnh hoàn toàn có cơ sở để không chỉ tăng tốc mà bứt phá theo cách vững vàng và tin cậy.

VIỆT TIẾN