Xanh mướt vườn rau trước nhà

19/03/2026 - 05:00

 - Ở các vùng quê, nhiều gia đình thường dành khoảng đất trống nhỏ để trồng rau xanh, giúp cải thiện bữa ăn gia đình và mang lại niềm vui giản dị trong cuộc sống.

Bà Lê Thị Khéo hái rau chuẩn bị cơm chiều. Ảnh: BẢO TRÂN

Cuối buổi chiều, khi chợ đã thưa dần tiếng người, tôi theo chân bà Lê Thị Khéo, ngụ ấp 4, xã An Biên, trở về căn nhà nhỏ nằm nép mình bên con đường dọc kênh xáng Xẻo Rô. Bên hông nhà là một khoảng vườn vừa đủ, nền đất còn ẩm, mùi bùn quyện với mùi rau non ngai ngái. Đặt gánh hàng cá xuống, bà Khéo ra vườn, cúi xuống, đưa tay ngắt mấy cọng rau muống chuẩn bị cho bữa cơm chiều. Vườn rau của bà không lớn, nhưng đủ đầy từ rau muống, rau dền, ớt đến giàn bầu, mướp...

Bà Khéo kể, trước đây khoảng đất này từng bị bỏ trống, cỏ mọc um tùm. Buôn bán tất bật nên bà ít khi để ý đến mảnh vườn bên nhà. Rồi một lần, được cán bộ ấp vận động tận dụng đất trống trồng rau xanh, bà thử gieo vài nắm hạt, từ đó khu vườn dần thành một phần trong nếp sống hằng ngày. Bà Khéo nói: “Nhà có đất trống thì trồng ít rau ăn cho tươi và sạch. Mình tự trồng nên biết chắc không phân thuốc gì, ăn cũng yên tâm hơn. Những ngày rau lên nhiều, ăn không hết, tôi mang ra chợ bán cùng gánh hàng, thêm đồng nào hay đồng đó”.

Nhà anh Phạm Minh Quý - viên chức, ngụ xã An Biên, cũng có một vườn rau nhỏ phía sau. Công việc hành chính với giấy tờ khiến anh thường xuyên căng thẳng. Hơn 1 năm trước, anh bắt đầu trồng rau như một cách đổi nhịp sống. Từ vài chậu nhỏ ban đầu, anh dọn lại khoảng đất trống, lên luống trồng rau dền, cải ngọt, dựng thêm giàn mồng tơi. Từ ngày có vườn rau, thói quen của anh cũng đổi khác. Chiều về, anh không còn vội tìm chỗ nghỉ, mà ra vườn tưới nước, nhổ cỏ, tỉa lá sâu. Anh Quý chia sẻ: “Tôi xem vườn rau là chỗ xả stress của tôi đó. Tưởng trồng chơi thôi, ai ngờ mê lúc nào không hay. Hồi trước, tôi đi làm về nằm nghỉ mà vẫn thấy mệt, giờ ra vườn chút là thấy nhẹ đầu liền. Mỗi bữa, chỉ cần cắt một ít rau là đủ nấu, vừa tươi vừa đỡ tốn kém”.

Ở ấp Mười Hùng, xã Vĩnh Tuy, gần như nhà nào cũng có vài luống rau. Đi dọc con đường nhỏ, nhìn qua những khoảng vườn phía sau hoặc trước hiên nhà dễ nhìn thấy một gam màu xanh mướt mắt. Nhưng điều đọng lại không phải là rau nhiều hay ít, mà những luống rau ấy dường như không còn phân biệt của riêng nhà nào. Ông Cao Văn Nguyên, ngụ ấp Mười Hùng chậm rãi kể: “Ngày trước khó khăn, trồng rau để bớt tiền chợ. Giờ dù cuộc sống đỡ nhọc nhằn hơn, nhưng thói quen ấy vẫn không thay đổi. Tôi trồng riết thành quen, có gì ăn nấy, dư thì cho, thiếu thì qua xin lại”.

Sau nhà ông Nguyên là mảnh đất nhỏ, lên vài luống cải xanh, cải ngọt, xen thêm rau muống, hành lá. Ông trồng quen tay nên luống nào cũng thẳng tắp, lá dày, xanh rờn. Nhà kế bên nhà ông Nguyên trồng rau thơm, tía tô. Đi vài căn nữa là gặp giàn bầu, giàn bí leo kín góc vườn, hay những bụi mồng tơi, húng quế tỏa mùi thơm dịu trong gió chiều.

Những luống rau như điểm kết nối tình làng nghĩa xóm. Chiều chiều, bà con bên luống rau, người cắt rau, người tưới nước, vừa làm vừa rủ rỉ chuyện mùa màng, con cái. Ở đó, không ai tính toán hơn thiệt. Nhà này trồng được mớ rau cải thì hái mang sang, nhà kia có bó rau dền lại chia bớt. Có khi chỉ là một nắm hạt giống được trao tay cùng lời dặn dò giản dị: “Trồng đi, dễ sống lắm”, vài tuần sau, khoảng đất trống đã phủ xanh. Từ đó, những câu chuyện, những lần qua lại, những mối thân tình cứ thế nối dài.

Dù cuộc sống đổi thay, nhiều gia đình vẫn giữ thói quen trồng rau sau nhà. Một luống rau nhỏ không chỉ đủ cho bữa cơm hằng ngày, là góc thư giãn sau giờ làm, mà còn góp phần “nuôi dưỡng” nghĩa tình xóm nhỏ.

BẢO TRÂN