- Cây thốt nốt cho nước (mật) quanh năm, nhưng thời điểm từ tháng 1 đến tháng 4, cây cho nước ngọt nhiều nhất. Đây cũng là khoảng thời gian bội thu của nguời dân trèo cây lấy mật thốt nốt.Chỉ còn vài ngày nữa là Tết Nhâm Dần 2022, các cơ quan, ban, ngành, đoàn thể, doanh nghiệp, nhà hảo tâm, cũng như mọi người dân ở An Giang đang tất bật mua sắm, trang trí nhà cửa để đón Tết trong tâm thế “bình thường mới”…
Chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết Nguyên đán Nhâm Dần năm 2022. Vào thời điểm này, những người trồng hoa tại làng hoa An Thạnh (xã Hòa An, Chợ Mới, tỉnh An Giang) đang tất bật chăm sóc từng chậu hoa đẹp nhất để cung ứng cho thị trường Tết. Làng hoa An Thạnh chủ yếu cung cấp hoa tươi chủ yếu cho chợ hoa Xuân TP. Long Xuyên và các vùng lân cận.
Càng cận Tết, người dân càng tất bật mua sắm, trang hoàng nhà cửa, đoàn viên cùng gia đình. Thế nhưng đâu đó, vẫn còn người lao động miệt mài làm việc, mưu sinh ngoài đường phố. Tết đến còn là cơ hội để họ kiếm tiền, dành dụm mua tấm áo mới cho con, cuộc sống đủ đầy hơn, đón chào năm mới với những ước mơ mới…
Khi cơn bấc ở lại sau lưng, cũng là lúc dân miền Tây bước vào “mùa tát đìa”. Có lẽ, hình ảnh những con người “chân lấm, tay bùn” - theo đúng nghĩa đen - hì hụp mò từng con cá luôn là một phần ký ức của miền sông nước dân dã.
Thích ứng an toàn, linh hoạt, kiểm soát hiệu quả dịch COVID-19 trong trạng thái “bình thường mới”, trong những ngày qua, khắp nơi trong tỉnh bừng lên không khí đón Tết Nguyên đán Nhâm Dần 2022 với nhiều hoạt động sôi nổi. Nơi nơi, nhà nhà hy vọng đón một cái Tết vui tươi, đầm ấm, an lành, hạnh phúc trong năm mới.
Đến hẹn lại lên, cận Tết, hàng loạt nghề phục vụ nhu cầu đa dạng của người dân lại có dịp “lên ngôi”. Vượt qua “bóng ma” của đại dịch COVID-19, ngành nghề nào cũng sôi động, cố gắng hoạt động thật nhiều để tăng thu nhập, bù lại thời gian “nghỉ ngơi” trước đó.
Bên trong Cơ sở thu dung, điều trị COVID-19 tại doanh trại Trung đoàn 892 (thị trấn Phú Hòa, huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang) không lúc nào thiếu vắng bóng dáng áo trắng tất bật trên hành lang, trong phòng bệnh. Họ là bác sĩ, nhân viên y tế, quân nhân, học viên Học viện Quân y (Bộ Quốc phòng). Chỉ có thể nhận dạng từng người qua vóc dáng, ánh mắt, giọng nói…
Tháng Chạp trờ tới, xua tan chút se lạnh ít ỏi, hiếm hoi của mùa gió bấc. Đã vậy, còn làm mất hút con nước nổi đầu nguồn. Tết nóng ruột ghé về lắm rồi. Người cũng nôn nao, trông ngóng, gửi nỗi lòng theo dòng nước thượng nguồn, ước mơ về ngày đoàn viên…
Tận dụng nguồn nguyên liệu cá nước ngọt dồi dào, phong phú và đa dạng, người dân An Giang chế biến thành đủ loại khô trứ danh: Khô cá lóc, cá chốt, cá trèn, cá sặc, cá chạch… Loại nào cũng thơm ngon, độc đáo, đậm đà hương vị đặc trưng của quê hương miền sông nước.
Tết Nguyên đán Nhâm Dần năm 2022 đã cận kề. Những ngày qua, doanh nghiệp, hộ kinh doanh, nông dân tất bật sản xuất, trồng trọt, cung ứng hàng hóa để cung cấp thị trường trong và ngoài tỉnh. Tất cả hứa hẹn mùa xuân vui tươi, an lành, hạnh phúc, thành công mới. Mặc dù quy mô, sản xuất - kinh doanh, diện tích trồng không nhiều như mọi năm, nhưng vẫn đáp ứng nhu cầu tiêu thụ trước, trong, sau Tết Nguyên đán cho người dân phù hợp “bình thường mới”.
Hơn 1 tháng nữa, Tết Nguyên đán Nhâm Dần 2022 chạm ngõ. Hàng năm, những ngày này, nông dân tất bật chăm sóc hoa để cung cấp thị trường trong và ngoài tỉnh, báo hiệu vụ mùa Tết sung túc, rực rỡ. Năm 2021, dẫu tình hình dịch bệnh COVID- 19 diễn biến phức tạp, nông dân An Giang vẫn trồng hoa bán Tết. Tuy diện tích trồng không nhiều, không rầm rộ như trước, nhưng vẫn đáp ứng nhu cầu tiêu thụ của cuộc sống “bình thường mới”. Hiện giờ, chợ hoa Xuân Nhâm Dần 2022 tại TP. Long Xuyên bắt đầu khởi động, chờ Tết đến…
Cuối năm là thời điểm người dân thường xây dựng, tân trang nhà cửa để đón chào xuân mới. Do đó, ngập tràn hình ảnh công trình xây dựng dân dụng với không khí tất bật, dù ảnh hưởng của dịch bệnh COVID-19 ít nhiều làm chậm tiến độ thi công.
Theo dòng chảy thời gian, chợ nổi vẫn là mô hình mua, bán đặc sắc của người dân sông nước miền Tây. Tuy nhiên, đổi thay thời cuộc và ảnh hưởng từ dịch bệnh COVID-19, chợ nổi không còn giữ được vẻ sung túc của ngày tháng trước.
Là giáo viên dạy mỹ thuật của Trường THCS thị trấn Chợ Vàm (huyện Phú Tân, tỉnh An Giang), anh Phạm Bá có thêm niềm đam mê làm nhiều mô hình bằng que kem rất sáng tạo và độc đáo. Căn nhà nhỏ, nhưng được trang bị đầy đủ “nội thất”, hệ thống điện, đèn cho đến thiết kế cảnh quan trong khuôn viên… Tất cả tạo ra mô hình nhà 3D sống động, được làm bằng thủ công, phù hợp để trang trí hoặc làm quà tặng.
Tận dụng thời gian rảnh rỗi để tạo hình ngôi nhà “thu nhỏ” chính là sở thích của anh Cao Tấn Để (sinh năm 1988, công tác tại Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh). Hơn 3 năm qua, anh Để cho “ra đời” nhiều mô hình tí hon, mô phỏng ngôi nhà ở miền quê, nhà bè nổi trên sông, chiếc ghe, xuồng bé xíu… Tất cả đều là hình ảnh quen thuộc, gắn bó với đời sống người dân miền Tây.
Chúng tôi lại lênh đênh trên dòng nước trĩu nặng phù sa, trĩu nặng tâm tình của người miền Tây, ráng gom cho trọn hương vị mùa nước nổi vào lòng mình. Mà ôm làm sao xuể cái cảm giác nửa quen nửa lạ, nửa xa nửa gần. Nhìn vào hiện tại, con nước giờ lạ lẫm, trái tính trái nết, nên người ta cứ bâng quơ nhắc “hồi xưa…”, “lúc trước…”, rồi mải mê đi tìm lại “lộc” của tự nhiên.
Từ niềm đam mê, qua đôi bàn tay khéo léo, hình ảnh nhà cổ, đình, chùa... đặc trưng kiến trúc Việt Nam hay nhũng ngôi nhà sàn trên sông mang đậm phong cách miền sông nước Nam Bộ được thể hiện trông rất chân thật và đậm chất quê.
"Đội SOS Chợ Mới" do các bạn thanh niên trên địa bàn huyện Chợ Mới thành lập nhằm mục đích hỗ trợ người dân gặp sự cố khi tham gia giao thông trong đêm. Dù chỉ mới hoạt động và còn nhiều khó khăn, nhưng các thành viên đều vui vẻ vì được đóng góp một phần nhỏ bé cho cộng đồng.
Qua nghiên cứu Lịch sử Đảng bộ huyện Châu Phú 1930 – 2015, tái bản lần thứ I năm 2016, cho chúng ta biết trong những ngày đầu khai hoang, mở đất Châu Phú đầy gian khổ, hiểm nguy. Những lưu dân người Việt từ mọi miền đất nước về đây tạo lập nên những thành quả rất đáng tự hào, để có một huyện Châu Phú sung túc, tươi đẹp như hôm nay.
Chưa một lần gặp mặt cậu ruột Phạm Văn Minh (sinh năm 1951, hy sinh ngày 1-1-1973), ông Đặng Văn Sơn (sinh năm 1968, ngụ xã Thới Sơn, huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang) chỉ biết mang máng về cậu qua lời kể của bà ngoại và mẹ. Thời chiến, cuộc sống khó khăn, chẳng có bức ảnh nào để ông biết mặt cậu. Mãi đến nay, ông mới được đón cậu “trở về”, kết thúc mấy mươi năm đằng đẵng trông tin.