Kết quả tìm kiếm cho "Bữa cơm chạng vạng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 246
Ở quê tôi, xả vuông là lúc người nuôi tháo nước trong vuông tôm ra để bắt cá, chuẩn bị cho vụ nuôi tiếp theo. Nước rút đến đâu, cá theo dòng nước đến đó. Nhà nào có vuông là nhà ấy có dịp cùng bà con, xóm giềng quây quần xả vuông bắt cá.
Hơn 30 năm qua, Trung tâm Giáo dục trẻ mồ côi và người già cô đơn Long Xuyên bền bỉ nối dài những nhịp cầu yêu thương. Nơi đây, người già tìm thấy niềm vui tuổi xế chiều, trẻ mồ côi được đến trường, còn những người làm công tác chăm sóc vẫn hằng ngày giữ ấm mái nhà chung bằng sự tận tâm.
Đôi khi ký ức trở về không bằng một bức ảnh cũ hay một câu chuyện đã xa mà chỉ từ một mùi hương rất đỗi quen thuộc. Với tôi, đó là mùi khói bếp quê. Mùi hương ấy luôn gợi nhớ góc bếp nhỏ sau hè, những bữa cơm đạm bạc và dáng mẹ tảo tần qua bao mùa mưa nắng.
"Ai bánh mì nóng giòn đây…” - Tiếng rao bất chợt vang lên, hòa lẫn với những âm thanh ồn ã của phố thị. Giữa tiếng xe cộ ngược xuôi và dòng người tất bật chuẩn bị cho một ngày mới, thanh âm mộc mạc ấy bỗng khiến tôi khựng lại… rất lâu.
Mỗi mùa mưa về, tiếng nước rơi lộp bộp bên mái hiên cùng bản hòa âm của ếch nhái ngoài đồng lại gợi nhắc về một món ăn dân dã quen thuộc: ếch chiên nước mắm. Chẳng phải cao lương mỹ vị, những con ếch đồng sau cơn mưa qua đôi bàn tay khéo léo của người nội trợ lại hóa thành món ngon đậm đà, thơm nức, đủ sức níu chân cả gia đình quanh mâm cơm chiều.
Một bữa nắng đổ chang chang xuống sân. Má đi qua vườn về, nói mấy trái mít nở gai hết rồi, hái xuống đặng xé phơi, để chín không ai ăn bỏ uổng. Nghe má nói tự nhiên nhớ quá chừng nong mít của nội.
Đỗ Quảng vốn là cây bút phóng sự, phóng viên đặc biệt của Báo Nhân Dân. Ở tuổi U90, ông già chuyên gia viết phóng sự bỗng… làm thơ. “Thương lắm Sài Gòn ơi”, tập thơ đầu tay chào đời năm 2021; “Vui buồn tháng Tư” - năm 2024; “Những lời nói thật”, NXB Hội Nhà văn, ấn hành tháng 11/2025.
Cách đây hơn chục năm, tôi có bài viết “Cấm Sơn, đôi dòng...” đăng trên báo Nhân Dân cuối tuần. Lần này trở lại, ngồi trên con thuyền lướt giữa mặt hồ xanh trong ngăn ngắt dưới trời mây miền sơn cước, tôi chợt nhớ đến đêm năm nào ngủ giữa hồ cùng bố con anh Hạ và những nỗi lo về cảnh đánh bắt tận diệt khiến nhiều vùng nước từ trong hóa đục. Hôm nay, Cấm Sơn xanh hơn và những trăn trở năm xưa cũng đang dần lắng lại.
Nhớ mãi về các giống lúa mùa được xem là “hạt ngọc trời” đang mất dần, ông Lê Quốc Việt đã dày công khôi phục không gian bảo tồn đời sống văn hóa lúa mùa.
Giữa tầng tầng đá xám của Cao nguyên đá Đồng Văn, có một con đường quanh co men theo vách núi, đi qua những vực sâu hun hút và những bản làng cheo leo nơi cực Bắc Tổ quốc. Người ta gọi đó là con đường Hạnh Phúc.
Với người dân xã Tân Hội (tỉnh An Giang), chú năm Sinh, sáu Khanh, tư Hiền hay ba Xây… được xem là “những người ăn cơm nhà, lo cho hàng xóm”. Nhiều năm tham gia lực lượng bảo vệ an ninh, trật tự ở cơ sở, họ luôn “trên từng cây số” hỗ trợ lực lượng công an giải quyết mâu thuẫn trong dân, bắt trộm cắp, cướp giật ở địa phương.
Giữa hàng trăm món ăn hiện đại, những loại bánh quê như bánh da lợn, bánh bò, bánh ít, bánh chuối hấp… vẫn giữ được sức hút riêng, thậm chí có xu hướng được ưa chuộng hơn. Có người mua để ăn cho vui miệng, có người mua vì nhớ hương vị tuổi thơ, cũng có người thích những gì dân dã gọn nhẹ.