Kết quả tìm kiếm cho "Bữa cơm chạng vạng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 241
Một bữa nắng đổ chang chang xuống sân. Má đi qua vườn về, nói mấy trái mít nở gai hết rồi, hái xuống đặng xé phơi, để chín không ai ăn bỏ uổng. Nghe má nói tự nhiên nhớ quá chừng nong mít của nội.
Đỗ Quảng vốn là cây bút phóng sự, phóng viên đặc biệt của Báo Nhân Dân. Ở tuổi U90, ông già chuyên gia viết phóng sự bỗng… làm thơ. “Thương lắm Sài Gòn ơi”, tập thơ đầu tay chào đời năm 2021; “Vui buồn tháng Tư” - năm 2024; “Những lời nói thật”, NXB Hội Nhà văn, ấn hành tháng 11/2025.
Cách đây hơn chục năm, tôi có bài viết “Cấm Sơn, đôi dòng...” đăng trên báo Nhân Dân cuối tuần. Lần này trở lại, ngồi trên con thuyền lướt giữa mặt hồ xanh trong ngăn ngắt dưới trời mây miền sơn cước, tôi chợt nhớ đến đêm năm nào ngủ giữa hồ cùng bố con anh Hạ và những nỗi lo về cảnh đánh bắt tận diệt khiến nhiều vùng nước từ trong hóa đục. Hôm nay, Cấm Sơn xanh hơn và những trăn trở năm xưa cũng đang dần lắng lại.
Nhớ mãi về các giống lúa mùa được xem là “hạt ngọc trời” đang mất dần, ông Lê Quốc Việt đã dày công khôi phục không gian bảo tồn đời sống văn hóa lúa mùa.
Giữa tầng tầng đá xám của Cao nguyên đá Đồng Văn, có một con đường quanh co men theo vách núi, đi qua những vực sâu hun hút và những bản làng cheo leo nơi cực Bắc Tổ quốc. Người ta gọi đó là con đường Hạnh Phúc.
Với người dân xã Tân Hội (tỉnh An Giang), chú năm Sinh, sáu Khanh, tư Hiền hay ba Xây… được xem là “những người ăn cơm nhà, lo cho hàng xóm”. Nhiều năm tham gia lực lượng bảo vệ an ninh, trật tự ở cơ sở, họ luôn “trên từng cây số” hỗ trợ lực lượng công an giải quyết mâu thuẫn trong dân, bắt trộm cắp, cướp giật ở địa phương.
Giữa hàng trăm món ăn hiện đại, những loại bánh quê như bánh da lợn, bánh bò, bánh ít, bánh chuối hấp… vẫn giữ được sức hút riêng, thậm chí có xu hướng được ưa chuộng hơn. Có người mua để ăn cho vui miệng, có người mua vì nhớ hương vị tuổi thơ, cũng có người thích những gì dân dã gọn nhẹ.
Với dân tộc Việt Nam ta, Đảng ta, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn là biểu tượng ngời sáng về đạo đức cách mạng, tấm gương hy sinh, hiến dâng trọn đời cho sự nghiệp cách mạng của Đảng, của dân tộc; hết lòng, hết sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân.
Mỗi ngày đi bộ hàng chục cây số, len qua quán cà phê, vỉa hè, chợ nhỏ..., những người bán vé số đang mưu sinh bằng sự nhẫn nại và hy vọng.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Một buổi chiều tháng Ba âm lịch, nắng bắt đầu hanh vàng bên hiên nhà. Khi tôi còn đang loay hoay với mấy chậu cây, cô con gái nhỏ bỗng lon ton chạy đến, tay cầm tờ lịch vừa bóc, giọng reo lên lảnh lót: “Mẹ ơi, ngày mai là ngày gì mà lịch lại in chữ đỏ thế này ạ?”.
Có những ngày đi xa, giữa phố xá ồn ào, ăn đủ thứ sơn hào hải vị, vẫn thấy thiếu một cái gì đó rất nhỏ. Đó có thể chỉ là một tô canh chua đúng vị, một nồi canh rau tập tàng nấu vội, hay đơn giản là mùi canh cua rau đay, canh cải xanh cá lóc thoảng qua trong trí nhớ. Những món canh ấy không chỉ để giải nhiệt mùa nắng, mà còn giữ lại một phần ký ức, một phần quê nhà trong mỗi người.