Vui hè với những trò chơi dân gian

11/07/2019 - 07:22

 - Mùa hè của trẻ em nông thôn không có những chuyến đi xa, không có trò chơi điện tử, mà chỉ đơn giản như: đá banh, nhảy dây, bắn bi, tắm sông, thả diều… cùng đám bạn gần nhà, nhưng vẫn không kém phần hấp dẫn và rộn rã tiếng cười hồn nhiên vô tư của tuổi học trò.

A A

Với trẻ em ở các đô thị, mùa hè là những chuyến đi du lịch, nghỉ mát, tham gia vào các lớp học nhạc, họa, võ thuật, ngoại ngữ hay các lớp rèn luyện kỹ năng sống hoặc các trò trơi, giải trí trên máy tính, điện thoại… Với trẻ em ở vùng nông thôn, kỳ nghỉ hè là một chuỗi ngày vui vẻ với những trò chơi: tạt lon, đá gà cỏ, thả diều, đá banh, nhà chòi, bắn bi, nhảy dây, trốn tìm, chuyền chuyền, cò chẹp, banh đũa, chơi trận giả với những chiếc ống thụt bằng tre… lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười hồn nhiên vô tư. Những ngày hè cứ thế lặng lẽ trôi qua đến nỗi em nào em nấy vẫn “thòm thèm”, tiếc nuối mỗi khi nhắc lại.

Trò chơi của trẻ em vùng nông thôn thường được tạo nên từ những vật dụng gắn liền với cuộc sống hàng ngày, hay những vật dụng đơn giản, không cầu kỳ, tốn kém nhưng rất dễ làm và dễ tìm kiếm. Dạo tìm nhanh ở các bụi cỏ quanh nhà, quanh xóm là trên tay em nào cũng cầm một nắm cỏ, mỗi cọng cỏ được gọi là một “con gà”, chỉ cần bấy nhiêu thôi là có thể chơi trò đá gà cỏ. Hoặc lượm vài cục đá nhỏ và gom 2, 3 bạn lại là chơi được trò thẩy đá cân ký hoặc chơi cò chẹp, cờ chó với nhau. Đầu tư chút xíu thì xin trái banh nỉ với bó đũa trong nhà để chơi trò chuyền chuyền (banh đũa). Hoặc mua một ít dây thun rồi cùng nhau ngồi thắt lại để dành chơi nhảy dây trong sân nhà bằng phẳng được các bé gái cực kỳ ưa thích. Bé gái nhỏ tuổi hơn thì tận dụng bộ đồ chơi gia đình như: nồi, chảo, chén, đũa, bếp… cùng ngồi lại với nhau nấu cơm, làm bánh giả rồi bày đồ hàng ra bán cho hàng xóm cùng tuổi với tiền chỉ đơn giản là lá cây trong sân nhà. “Trưa nào ngủ xong con cũng xin cha, mẹ qua nhà bạn chơi. Có khi tụi con chơi banh đũa, chán thì chơi nhảy dây hoặc cò chẹp, thay đổi hoài. Nghỉ hè chơi với mấy bạn mới vui, chớ ở nhà chơi một mình hoài chán lắm”- em Trần Thị Ngọc Trân (xã Vĩnh Bình, Châu Thành) chia sẻ.

Các em gái đang chơi nhà chòi 

Nếu như các bé gái thích thú những trò chơi nhẹ nhàng không dính bùn đất lắm lem, không cần ồn ào, náo động thì các bé trai hú hí lập thành nhóm để chơi trò đánh trận giả bằng súng làm từ sống tàu chuối để nghe tiếng phập, phập hay ống thụt bằng tre bắn ra các viên giấy vo tròn được nhúng nước nghe chan chát… Hay tìm một cái lon sữa bò đã sử dụng rồi kéo nhau ra bãi đất trống trước sân nhà để chơi “tạt lon”. Đứa thì lượm dép, đứa thì dựng lon chạy nhảy nói cười vang khắp xóm. Không thì lấy những viên bi tròn, nhiều màu sắc tìm khoảng đất trống dưới góc sân cùng nhau thi tài “thiện xạ” bắn bi. Nhiều em còn có hẳn một bộ sưu tập sau những lần chinh chiến khắp xóm giữa những buổi trưa hè. “Con và mấy bạn trưa nào cũng chơi bắn bi tới chiều là đi đá banh rồi về tắm sông. Chỉ có nghỉ hè, tụi con mới được chơi nhiều như vậy, chớ vô học là không có thời gian và không được cho đi chơi vậy đâu”- em Nguyễn Đăng Phương (xã Tân An, TX. Tân Châu) tâm sự.

Mùa hè trời nắng nóng, một trò chơi không thể thiếu của trẻ em nông thôn là tắm sông. Là con nít miền quê, ít có em nào không biết bơi. Chỉ vừa 4-5 tuổi là đã được người lớn dạy bơi. Vào các buổi trưa hè hoặc buổi chiều tà, trên các con sông ở nông thôn không khó để bắt gặp cảnh hết em này đến em khác đua nhau nhảy xuống dòng nước trong xanh, mát lạnh, tiếng hò reo của bọn trẻ làm nhộn nhịp cả một khúc sông. Tuy vậy, phía trên bờ vẫn không thiếu bóng dáng người lớn vừa ngồi trò chuyện, vừa quan sát các em. Chị Nguyễn Thị Bé Sáu (xã Phú Lâm, Phú Tân) chia sẻ: “Mặc dù đã biết bơi rành nhưng mấy đứa còn quá nhỏ, lúc nào muốn tắm sông phải đi đông và có người lớn theo cùng. Tắm sông đối với mấy đứa nhỏ thì vui nhưng an toàn vẫn là trên hết”.

Mùa hè của trẻ em nông thôn có những thi vị riêng, với những trò chơi đời thường tưởng chừng như mộc mạc, giản dị nhưng không kém phần hấp dẫn, gắn liền bao kỷ niệm đẹp của tuổi thơ với bạn bè, làng xóm…

TRỌNG TÍN