Phụ nữ trên giàn giáo

20/05/2026 - 05:00

 - Giữa những công trình ngổn ngang cát, đá, có những người phụ nữ ngày ngày làm công việc vốn được xem là của đàn ông. Phía sau đôi tay chai sần, gò má sạm nắng ấy là chuỗi ngày lo toan.

Chị Thị Mỹ Dung cạo lớp sơn cũ tại công trình. Ảnh: BẢO TRÂN

7 giờ sáng, tiếng xẻng xúc cát chan chát trước công trình đang xây dở ở xã Tây Yên. Giữa nhóm thợ toàn đàn ông, bà Võ Hoàng Kim (43 tuổi), ngụ xã An Biên cúi người kéo bao xi măng rồi trộn với cát, nước. Đưa tay quệt mồ hôi trên trán, để lộ những vệt nám hằn rõ nơi gò má, bà kể, vợ chồng bà có 2 người con, đứa lớn đang học năm ba đại học, đứa nhỏ 12 tuổi, tháng nào cũng phải vào bệnh viện truyền máu. Có lần chờ máu hiến tặng, 2 mẹ con nằm viện tới 4 - 5 ngày mới được về. “Ngày trước, tôi làm phụ bếp, rửa chén thuê ngoài chợ. Nhưng mỗi lần con nhập viện, tôi phải xin nghỉ. Tháng nào cũng nghỉ vài bữa nên tôi ngại với chủ. Sau đó, tôi theo chồng đi phụ hồ, làm công nhật, nghỉ bữa nào chịu bữa đó”, bà Kim nói, mắt đỏ hoe.

Những ngày đầu theo nghề, người phụ nữ vốn quen việc bếp núc nhiều lần tủi thân vì không theo kịp sức đàn ông. Có những thùng bê tông quá nặng, thợ nam phải đỡ phụ mới đưa nổi lên vai bà. Bà sợ độ cao, nhưng vẫn phải leo giàn giáo công trình cao tầng. Suốt 12 năm qua, khi công trình gần xong, bà lại hỏi trước chỗ mới để nối việc, bởi chỉ cần nghỉ vài ngày là tiền thuốc, tiền học của con lại thiếu hụt. “Có bữa tiếp xúc xi măng nhiều quá, người ngứa rần, mặt thì nám thêm, nhưng tôi không dám than, sợ con nghe rồi đòi nghỉ học thì khổ. Tôi ráng làm tới khi con ra trường, có việc ổn định rồi tính tiếp”, bà Kim chia sẻ.

5 giờ sáng mỗi ngày, bà Kim thức dậy nấu cơm. Một phần để sẵn cho con ở nhà, phần còn lại bà mang ra công trình. Công việc phụ hồ từ 7 -11 giờ trưa, rồi tiếp tục từ 13 - 17 giờ. Tiền công của phụ hồ nữ được trả là 270.000 đồng/ngày, thấp hơn thợ nam vài chục ngàn. Không chỉ thiệt hơn về tiền công, nữ làm phụ hồ còn nhiều bất tiện mà nam giới ít khi phải nghĩ tới. Nhiều công trình không có chỗ đi vệ sinh, chị em phải tự che tạm góc kín đáo. Quần áo cũng phải mặc chồng 2, 3 lớp, lỡ rách còn đỡ ngại. Hiểm nguy cũng luôn rình rập. Bà Kim nhớ, có lần đứng dưới chuyền thùng hồ lên cho thợ xây phía trên, người nhận hụt tay khiến thùng hồ rơi thẳng vào mặt, bà bị thương nhẹ.

Chia tay bà Kim, tôi tìm đến chị Thị Mỹ Dung, ngụ xã Đông Thái, người được nhiều thợ trong nghề nhận xét là nhanh nhẹn, mạnh dạn chẳng kém đàn ông. Hơn 8 năm theo nghề phụ hồ, chị đã quen với việc kéo sắt, trộn hồ, vác xi măng, chuyền gạch... Khác với nhiều phụ nữ còn e ngại độ cao, chị Dung có thể thoăn thoắt leo giàn giáo cao 5 - 6 tầng để phụ việc. Vì vậy mà tiền công của chị được trả ngang với nam giới, khoảng 300.000 đồng/ngày.

11 giờ, chị Dung ăn vội phần cơm mang theo rồi mắc chiếc võng lên giàn giáo nghỉ ngơi. Chiếc võng đung đưa trên những thanh sắt ngổn ngang, chị thong thả kể chuyện đời mình. Trước khi gắn bó với nghề phụ hồ, vợ chồng chị từng đi cắt lúa mướn. Nhưng khi máy gặt xuất hiện nhiều hơn, nhân công ngày càng thưa việc, chị chuyển sang phụ hồ các công trình xây dựng.

Nhờ ở gần cha mẹ chồng nên vợ chồng chị gởi con để nhận công trình tận TP. Hồ Chí Minh hay Phú Quốc để kiếm thêm thu nhập. Chị Dung cho biết, đợt hè này, vợ chồng chị sang Phú Quốc làm tiếp. Ở đó có hôm tăng ca tới 20 - 21 giờ, tiền công được 600.000 - 800.000 đồng/ngày, còn có hỗ trợ cơm chiều.

Dù khỏe và quen việc, nhưng những hôm vác nhiều bao xi măng hoặc đứng ngoài nắng lâu, cơ thể chị Dung vẫn đau nhức. Có đêm, vợ chồng chị phải thay nhau xoa bóp, uống thuốc giảm đau mới chợp mắt được. Vậy mà người phụ nữ ấy chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ nghề. “Còn sức thì còn làm. Mình cực thêm chút cũng được, miễn con được học tới nơi tới chốn”, chị Dung nói rồi liếc nhìn màn hình điện thoại hiện lên gần 13 giờ. Chị tháo chiếc võng mắc trên giàn giáo, xếp gọn vào túi đồ, kéo lại khẩu trang rồi quay về mảng tường còn dở dang.

Nắng chiều còn hắt nóng, những người phụ nữ ấy vẫn miệt mài làm công việc vốn dành cho đàn ông. Họ không chỉ góp phần dựng lên những mái nhà cho người khác mà còn dốc sức xây tương lai của con mình.

BẢO TRÂN