Sau khi hợp nhất xã Trần Hợi và xã Trần Văn Thời, khu đất rộng khoảng 8.000 mét vuông thuộc Trung tâm Văn hóa - Thể thao xã Trần Hợi cũ rơi vào tình trạng bỏ hoang. Thế nhưng, dưới nhãn quan của những người làm công tác Đảng tại địa phương, đây không phải là gánh nặng quản lý mà chính là nguồn lực quý giá để giúp dân.
Đồng chí Duy Ngọc Nguyễn, Bí thư Chi bộ, Trưởng ấp Bình Minh 2, chính là người đã nhen nhóm ý tưởng biến đất hoang thành vườn rẫy. Với phương châm "đất không nghỉ, người không ngơi", Chi bộ ấp đã mạnh dạn đề xuất một mô hình chưa từng có tiền lệ: Cho dân mượn đất công chưa sử dụng để làm rẫy.

Chứng kiến từng khoảng đất đang được phủ lên những mảng xanh của cây màu càng cho thấy sự quyết tâm của Đảng bộ, chính quyền và người dân nơi đây trong việc tận dụng đất trống để mang lại hiệu quả kinh tế cho người dân.
Đó không chỉ là sự thay đổi của cảnh quan mà còn là minh chứng cho tinh thần sáng tạo, quyết liệt của những người đảng viên luôn trăn trở với bài toán an sinh xã hội.
Gia đình ông Lý Văn Sơn, ấp 10A, xã Trần Văn Thời, là một trong những hộ đầu tiên được thụ hưởng mô hình này. "Chiếc cần câu" từ 1.600 mét vuông đất công phía sau Nhà văn hóa ấp đã giúp ông tìm thấy hy vọng vượt qua khó khăn.

Cạnh đó, vườn cà xanh mỡ dài của gia đình ông Nguyễn Minh Luân, ấp Bình Minh 2, xã Trần Văn Thời, đã bắt đầu cho thu hoạch. Thu nhập từ mảnh đất mượn không chỉ giúp gia đình ông trang trải sinh hoạt mà còn là điểm tựa để vươn lên bền vững.
Điểm sáng của mô hình này không chỉ dừng lại ở việc hỗ trợ cá nhân, mà còn tạo ra nguồn lực tái đầu tư cho cộng đồng. Theo thỏa thuận, từ lợi nhuận sản xuất hoa màu, các hộ dân sẽ hỗ trợ lại một phần cho ấp để chăm lo cho các hộ nghèo khác và thực hiện các phần việc an sinh xã hội.

Câu chuyện tại ấp Bình Minh 2, xã Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau là minh chứng sống động cho tinh thần "dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm" của đội ngũ cán bộ cơ sở. Khi mỗi đảng viên thực sự đặt lợi ích của người dân lên trên hết, đất hoang cũng hóa thành "đất vàng", và niềm tin của người dân vào tổ chức Đảng lại càng thêm sâu sắc, bền chặt.
R.G