Kết quả tìm kiếm cho "Ông Bành Kía"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 201
Chiều 8/4, Hội Hữu nghị Việt Nam - Trung Quốc tỉnh An Giang tổ chức Đại hội đại biểu lần thứ I, nhiệm kỳ 2026 - 2031. Chủ tịch Liên hiệp Các tổ chức hữu nghị tỉnh An Giang Trần Trí Dũng và Phó Chủ tịch Thường trực Liên hiệp Các tổ chức hữu nghị tỉnh An Giang Tô Văn Dân tham dự.
Tròn 24 năm sau trận cháy rừng lịch sử, cánh rừng già ở Vườn quốc gia U Minh Thượng ngày nào chịu tổn thương nặng nề nay hồi sinh kỳ diệu.
Mô hình “làm du lịch tại nhà” đang trở thành hướng đi mới ở nhiều địa phương. Chính ngôi nhà thân quen, chiếc bè sẵn có hay vườn tược sau nhà cùng nếp sinh hoạt thường ngày đã trở thành địa chỉ thu hút khách.
Khoảng 50 gian hàng của các doanh nghiệp, thương hiệu phở tiêu biểu trên cả nước tham gia trình diễn, quảng bá, tái hiện tiến trình phát triển và lan tỏa của phở Việt tại Festival Phở 2026 ở Ninh Bình.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Giá gas tăng gần 100.000 đồng/bình khiến nhiều hàng quán nhỏ ở TP.HCM lo tăng giá món ăn. Tiểu thương cho biết chi phí chế biến tăng mạnh, lợi nhuận ngày càng teo tóp.
Từng cái Tết trôi qua, những sợi tóc của ba của má bắt đầu chen nhau bạc. Những đứa trẻ ngày nào giờ đã lớn khôn. Dù không phải là ông này bà nọ nhưng cũng đã đủ tự lo cho bản thân mình. Mỗi người đều có công việc riêng ngồi phòng máy lạnh, không như ba má cả đời buôn gánh bán bưng.
Ngoài hoa, trái cây, bộ vàng mã Táo quân thì lễ vật tiễn ông Táo về trời còn có xôi, chè hoặc bánh ngọt, để ông Táo lựa lời ngọt ngào báo cáo.
“Thời buổi này gói bánh tét chi cho cực mẹ ơi!”. Nghe tôi nói vậy, lặng im một đỗi, mẹ cất giọng buồn: “Tết năm nào bà ngoại con cũng lọ mọ gói bánh để cúng gia tiên và đem biếu mọi người”. Chợt khóe mắt tôi cay, như thể đụn khói thơm lựng từ nồi bánh tét của ngoại phả ập vào mặt, nồng nồng.
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.
Mùa xuân về trên vùng đất từng đi qua mưa bom, lửa đạn. Trên những cánh đồng in dấu chân người lính năm xưa, hôm nay là nhịp cày, là tiếng cười rộn rã của nông dân tất bật vào vụ. Giữa sắc xuân bình yên, ký ức chiến tranh không lùi xa mà lặng lẽ hòa vào đời sống, làm nên chiều sâu của một vùng đất anh hùng đang vươn mình đi tới.
Làng nghề làm bánh phồng ở ấp Phước Đạt, xã Gò Quao có hơn 100 năm hình thành và phát triển. Trải qua bao thăng trầm, với tình yêu nghề và sự gắn bó bền bỉ, nhiều hộ dân nơi đây vẫn ngày ngày thức khuya dậy sớm đốt lò nhóm lửa, miệt mài tạo ra từng cái bánh.