Tình đồng chí

15/05/2026 - 06:51

 - Tiếng gọi “đồng chí ơi!” vang lên giữa sân Đền tưởng niệm Anh hùng liệt sĩ và người có công Kiên Giang khiến nhiều người ngoái nhìn. 2 cựu chiến binh tuổi ngoài 80 chậm rãi bước đến bên nhau, ôm chầm lấy nhau sau nhiều năm xa cách.

Cựu chiến binh trò chuyện tại buổi họp mặt cựu chiến binh Tiểu đoàn 207 - 519. Ảnh: THU OANH

Tôi may mắn nhiều lần được tham dự các buổi họp mặt truyền thống của cựu chiến binh Tiểu đoàn 207, Tiểu đoàn 519. Năm nào cũng vậy, cứ đến dịp tháng tư lịch sử, những người lính năm xưa lại tìm về bên nhau, có người từ U Minh Thượng, có người từ Phú Quốc, Giồng Riềng, Gò Quao, Châu Thành… vượt chặng đường xa để gặp lại đồng đội. Có cựu chiến binh đi cùng con cháu vì tuổi cao, sức yếu. Có cựu chiến binh vừa bước xuống xe đã đảo mắt tìm những gương mặt thân quen năm nào. Chỉ cần nhìn thấy nhau, họ lập tức nắm chặt tay, hỏi dồn dập: “Còn khỏe không?”.

Không khí buổi họp mặt luôn đặc biệt như thế. Đó không chỉ là cuộc gặp của những cựu chiến binh mà còn là cuộc trở về của ký ức. Nhiều năm qua, đồng chí Nguyễn Tấn Dũng - nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Thủ tướng Chính phủ, nguyên Bí thư Tỉnh ủy, nguyên Bí thư Đảng ủy Quân sự tỉnh Kiên Giang (cũ), nguyên Bí thư Đảng ủy, Chính trị viên Tiểu đoàn 207 luôn thu xếp tham dự họp mặt cùng đồng đội cũ.

Mỗi lần gặp lại nhau, những người lính năm xưa lại nhắc về những trận đánh trên vùng đất Kiên Giang cũ, những đêm hành quân xuyên rừng U Minh, những lần chia nhau từng miếng lương khô giữa chiến trường hay những trận bom dữ dội dưới chân núi Ba Hòn. Có những đồng đội hôm nay còn ngồi đây, tóc đã bạc trắng theo năm tháng, nhưng cũng có rất nhiều người đã mãi mãi nằm lại tuổi đôi mươi trên mảnh đất quê hương trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Ông Nguyễn Văn An, đồng đội thường gọi là Năm An - nguyên Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 207. Ở tuổi 80, ông phải ngồi xe lăn, được một sĩ quan trẻ nhẹ nhàng đẩy vào sân lễ. Khi gặp đồng đội cũ, gương mặt ông lập tức rạng ngời, nắm chặt tay từng người, cố nhớ lại tên của những đồng đội năm xưa. Có lúc ông bật cười thật lớn khi nhắc lại một trận đánh cũ, có lúc đôi mắt chùng xuống khi nghe tin thêm một đồng đội vừa qua đời. “Chúng tôi giờ gặp nhau được lần nào quý lần đó”, ông Năm An chậm rãi nói.

Là chỉ huy đơn vị từ những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước đến thời kỳ bảo vệ biên giới Tây Nam, ông Nguyễn Văn An cùng đồng đội trải qua nhiều trận đánh ác liệt. Với ông, điều còn lại lớn nhất sau chiến tranh không chỉ là huân chương hay chiến công mà chính là nghĩa tình đồng đội được vun đắp bằng máu và nước mắt.

Ở một góc khác, ông Phạm Văn Nguyên - cựu chiến binh Tiểu đoàn 519 vẫn chưa rời tay khỏi vai đồng đội cũ vừa gặp lại. 2 ông đứng thật lâu, kể cho nhau nghe chuyện gia đình, con cháu, sức khỏe sau nhiều năm xa cách. Không cần những lời hoa mỹ, chỉ một cái siết tay thật chặt, ánh mắt xúc động cũng đủ nói lên tất cả tình cảm của cựu chiến binh ngày gặp lại. Sau chiến tranh, mỗi người một hoàn cảnh, có người cuộc sống đủ đầy, có người vẫn mang thương tật suốt đời, nhưng tình đồng chí chưa bao giờ phai nhạt.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Thời gian có thể làm mái tóc xanh ngày nào bạc trắng, có thể khiến bước chân người lính chậm đi, nhưng không thể làm phai nhạt nghĩa tình đồng chí, đồng đội của những người lính Tiểu đoàn 207, Tiểu đoàn 519.

Tiểu đoàn 207 có tiền thân là Tiểu đoàn U Minh 10, thành lập ngày 20/7/1960 tại kênh Trung Đoàn, xã Đông Yên, huyện An Biên, tỉnh Rạch Giá. Năm 1972, Tiểu đoàn 519 được thành lập đúng vào ngày 19/5 đúng dịp ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Theo ông chí Bùi Ngọc Sương - Trưởng Ban Liên lạc cựu chiến binh Tiểu đoàn 207 - 519, hiện Ban Liên lạc có gần 500 hội viên. Ban Liên lạc còn thường xuyên thăm hỏi hội viên đau ốm, vận động xây dựng, sửa chữa nhà đồng đội, hỗ trợ những cựu chiến binh còn khó khăn.

THU OANH