Kết quả tìm kiếm cho "chửi hàng xóm"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 110
Trong những ngày cuối tháng Chạp, không khí đón Xuân rộn ràng khắp nơi. Mọi người tạm gác lại những áp lực cuộc sống để cố gắng vun vén cho gia đình thật ấm cúng đón chào năm mới.
Chỉ vì vài câu nói vô hại hay hành động nhỏ nhặt, mà nhiều vụ án có tính chất rất nghiêm trọng xảy ra, dẫn đến hậu quả đau lòng cho những người trong cuộc. Trong đó, phần lớn những vụ việc đều bắt nguồn do thiếu kiềm chế cơn giận tức thời, gây hậu quả khó lường.
Do muốn có được thu nhập cao nhanh chóng nên thời gian gần đây, có nhiều người tìm kiếm các “đường dây” đưa đón xuất, nhập cảnh “chui” để sang nước ngoài lao động. Tuy nhiên, vì thiếu sự hiểu biết pháp luật nên không ít người bị các đối tượng xấu có cơ hội lợi dụng trục lợi… Đáng nói hơn, ngoài những trường hợp bị mất của còn có người mất cả tính mạng.
Chỉ vì vài câu nói qua lại, các thanh niên đã thách thức đánh nhau. Hậu quả của hành vi côn đồ là người thì mang thương tích nặng, kẻ phải chịu cảnh tù tội.
Ông theo về quê vợ và làm việc trên thị xã, cuối tuần mới về với vợ con. Ông không có tuổi thơ nơi đang ở và cũng ít gắn bó chốn này. Đến các đám hiếu hỷ trong xóm, ông cũng để vợ thăm viếng người ta. Dần dà ông trở nên xa với cả những người ở gần.
Thao thấy vui vui và chợt nhận ra, hình như không phải nhà phố là phải kín bưng, muốn mở hay không rõ ràng ở lòng mình.
Năm ấy cả xóm có một cái ti vi của nhà ông Lẫm. Nhà giàu có nhìn từ xa đã biết bởi cây tre đực dựng đứng như cây nêu, chỉ khác là thay vì cành tre là cái vành xe đạp bị cưa đứt một đoạn.
Đó là hoàn cảnh của bà Phan Thị Bé Ba (ngụ khóm Thị 1, thị trấn Hội An, huyện Chợ Mới) gần 70 tuổi, bệnh tật nhưng phải tảo tần nuôi con tâm trí không bình thường; chị Nguyễn Thị Phước (47 tuổi, ấp Trung Phú 6, xã Vĩnh Phú, huyện Thoại Sơn) gia cảnh nghèo khó, không may mắc bệnh hiểm nghèo.
Vợ đẹp, đàn con cháu đông đúc đứa nào cũng khỏe mạnh, thông minh đĩnh ngộ, cơm ngày ba bữa anh ăn rất ít nhưng người vẫn khang thái như thường.
Nghe chồng bảo sắm ô tô, chị ngơ ngác, mồm mắt tròn xoe, giọng như hụt hơi: 'Đi đâu mà mua xe?'. Anh cười, cái đầu húi cua lắc nhẹ, vẻ khó hiểu cùng lời nghi vấn cao ngạo: 'Sao hỏi ngớ ngẩn thế?'. Nói rồi, anh đưa mắt nhìn con đường trước nhà, với dãy ô tô nối dài, tít đến đằng xa.
Cô Xoan thẫn thờ ngước đôi mắt buồn rười rượi nhìn lên. Trên cao những cành xoan rùng mình phe phẩy những cánh tay đưa tiễn cùng với bao nhiêu là những chiếc lá xanh xanh đồng loạt rì rào tấu lên những lời chúc phúc chắc chỉ mình cô mơ hồ cảm được.
Ai đã từng sống ở quê hay có tuổi thơ nghèo khó đều nhớ đến những bữa cơm chiều đầy cảm xúc.