Kết quả tìm kiếm cho "treo giàn bếp"
Kết quả 13 - 24 trong khoảng 190
Trong những năm gần đây, sách và các ấn phẩm Tết đã dần trở thành món quà tinh thần quen thuộc, truyền tải những giá trị truyền thống bằng cách diễn đạt gần gũi với nhiều thế hệ.
Trên những sườn núi xanh ngát của Tuyên Quang, nơi mây trắng vờn quanh nương ngô, nếp nhà truyền thống của người Mông, Dao, Tày hiện lên như những nét chấm mộc mạc giữa bức tranh xuân vùng cao. Mỗi ngôi nhà là một thế giới riêng, phản chiếu nếp sống, niềm tin và tâm hồn của người miền núi với hy vọng về mùa xuân mới ngập tràn niềm vui.
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
Tết ở Nậm Nghẹp (xã Ngọc Chiến, tỉnh Sơn La) trên sườn núi Tà Chì Nhù bắt đầu bằng cảm giác đủ đầy, no ấm. Mùa vụ đã xong, ngô treo kín gác bếp, những bó lanh được phơi từ tháng chín, tháng mười chỉ chờ tay người dệt vải…
Ngày trở về sau 2 năm tại ngũ, có chiến sĩ không mang theo hành lý cồng kềnh. Chiếc ba lô xuất ngũ vẫn gọn gàng, giản dị như ngày các anh lên đường nhập ngũ. Nhưng món quà lớn nhất các anh dành gia đình là sự trưởng thành của một người lính đã đi qua rèn luyện, thử thách.
Có những hương vị được mặc định trong ký ức tháng chạp. Điển hình là mùi lá chuối phơi cuối năm, mùi nếp mới quyện khói bếp, mùi bánh tét đang sôi lặng lẽ trong đêm miền Tây. Mỗi khi tháng chạp chạm ngõ, người ta đã nghe Tết về từ những công việc rất nhỏ: Chẻ lạt, rửa lá, vo nếp. Không ai bảo ai, cả nhà cùng làm, như thể đó là một thói quen đã nằm sẵn trong máu thịt.
Những ngày cận Tết, tiết trời se lạnh, trầm dịu, ký ức mùa xuân năm trước trở về nguyên vẹn: Làng nghề làm đường thốt nốt của đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi được vinh danh Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
Giữa mùa xuân trên đỉnh Tây Côn Lĩnh, chỉ cần một chén trà Shan Tuyết cũng đủ làm dịu lòng người giữa những ngày Tết no đủ. Hương trà theo làn gió xuân se lạnh khẽ luồn qua kẽ lá, dìu dịu lan trong không gian, như gói cả vị mây, vị núi vào trong hơi thở của đất trời. Ở độ cao ngàn mét, nơi mây trắng chạm đỉnh, những cây Shan Tuyết cổ thụ vẫn lặng lẽ đứng đó - rêu phong phủ bạc thân, trầm mặc mà bền bỉ, như chứng nhân của thời gian, của mùa nối mùa, và của lẽ sống an hòa giữa đại ngàn.
Trời se lạnh, nắng ấm dần sau ngày rằm tháng chạp cũng là lúc mọi nhà bắt đầu chuẩn bị Tết.
Chạm ngõ tháng Chạp, khi nhịp sống những ngày cận Tết bắt đầu hối hả, các thức quà truyền thống lại trở thành tâm điểm gợi nhắc hồn quê. Trong đó, đòn bánh tét không chỉ dừng lại ở một món ăn ngon mà đã hóa thành biểu tượng của sự đủ đầy và gắn kết. Từ hình ảnh bình dị nơi góc chợ thường nhật, bánh tét những ngày cuối năm bỗng trở thành lời hẹn ước đoàn viên, để rồi hễ “thấy bánh tét là thấy Tết”.
Con đường từ Hà Nội lên cao nguyên Mộc Châu luôn có những khúc cua tay áo khiến chúng ta thường phải đi chậm lại. Không hẳn vì đèo dốc, mà bởi những khoảnh khắc rất đẹp của thiên nhiên với sương mỏng như dải lụa vắt ngang sườn núi, những đồi cỏ xanh mở ra mênh mang, ngút tầm mắt, và cái se lạnh rất riêng của cao nguyên len lỏi qua từng lớp áo…
Muốn lắng nghe hồn vía xứ Mường, phải về Hòa Bình (nay là tỉnh Phú Thọ) - vùng đất được xem là địa bàn cư trú cổ xưa nhất của người Mường (chiếm hơn 60% dân số).