Lặng thầm bên mẹ

13/03/2026 - 07:00

 - Ở tuổi xế chiều, nhiều Bà mẹ Việt Nam anh hùng sống bình yên bên con cháu trong những mái nhà bình dị. Sự chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ là nghĩa tình sâu nặng và cũng là bổn phận thiêng liêng của con cháu dành cho các mẹ.

Lo từng bữa ăn, giấc ngủ

Trong căn nhà nhỏ của Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Nhân (86 tuổi), ngụ ấp Bào Trâm, xã Tây Yên, còn vương mùi thuốc. Mẹ nằm trên chiếc giường kê sát cửa sổ, mái tóc bạc thưa. Sau vài lần té ngã, sức khỏe mẹ yếu dần rồi nằm hẳn một chỗ. Mọi sinh hoạt hằng ngày của mẹ đều trông cậy vào người con dâu là chị Ngô Thị Lữ.

Mỗi ngày của chị Lữ bắt đầu từ khi trời còn tờ mờ sáng. Chị dậy thay tã, đun nước ấm lau người cho mẹ, rồi chuẩn bị cơm chưng mềm, nghiền nhuyễn để mẹ dễ nuốt. Chị Lữ tâm sự, chồng chị là con trai út, buôn bán để lo kinh tế gia đình, nên việc chăm sóc mẹ phần lớn do chị đảm đương. “Buổi sáng là lúc vất vả nhất. Việc nào cũng cần sức mà làm phải thật kỹ và cẩn thận. Người già nằm lâu dễ lở loét nên phải vệ sinh thường xuyên. Mẹ yếu, ăn chậm, mỗi bữa phải đút từng muỗng nhỏ”, chị Lữ nói.

Chị Ngô Thị Lữ bên Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Nhân. Ảnh: BẢO TRÂN

Ngồi cạnh đó, anh Võ Văn Lý nhìn vợ rồi tiếp lời: “Từ lúc mẹ không còn tự xoay xở được, vợ tôi gần như ở cạnh suốt ngày, lo từng bữa ăn, giấc ngủ. Những khi trái gió trở trời, mẹ đau nhức, vợ chồng thay phiên nhau thức canh. Chỉ cần nghe tiếng mẹ khẽ rên, là vợ lập tức tỉnh dậy, xoa lưng, bóp tay cho mẹ dịu lại”.

Chị Lữ về làm dâu đã hơn 20 năm, khi đó mẹ đã lớn tuổi. Những năm đầu, mẹ vẫn còn tự đi lại, thỉnh thoảng ra hiên nhà ngồi trò chuyện với xóm giềng. Những lúc rảnh rỗi, mẹ hay kể cho con cháu nghe về chồng và con đã ngã xuống trong chiến tranh. Chị Lữ bộc bạch: “Qua những câu chuyện, tôi hiểu hơn về những mất mát và hy sinh của mẹ, tôi càng thương mẹ nhiều hơn. Mình còn khỏe thì mình lo cho mẹ. Với tôi, chăm sóc mẹ không phải là hy sinh gì lớn lao mà là bổn phận của con cháu”.

Có mẹ mái nhà ấm áp

Giữa cánh đồng ở ấp Xẻo Đôi, xã Đông Thái, căn nhà của Bà mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Ba nằm nép mình bên con đường quê. Trong gian nhà, tấm bằng công nhận danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng được treo trang trọng trên tường. Những năm tháng chiến tranh, mẹ lần lượt tiễn chồng và con trai lên đường ra trận. Rồi tin dữ từ chiến trường báo về, cả 2 anh dũng hy sinh. Mất mát ấy theo mẹ suốt cuộc đời. Năm nay, mẹ 95 tuổi. Mẹ thường nằm trên chiếc võng quen thuộc trước hiên, mắt nhìn xa xăm.

Hiện, mẹ sống cùng vợ chồng người con trai út là anh Lý Văn Đông. 6 năm trước, mẹ bị bệnh tai biến, rồi bị lẫn nặng, sức khỏe yếu nhanh. Việc đi lại, ăn uống hay sinh hoạt cá nhân của mẹ đều phải nhờ người thân hỗ trợ. Từ đó, nếp sống trong gia đình cũng thay đổi. Căn nhà nhỏ lúc nào cũng có người túc trực. Những chuyến đi xa hay những cuộc gặp gỡ kéo dài dần vắng bóng. Anh Đông nói chậm rãi: “Sức khỏe của mẹ giờ đã yếu, không còn nhận ra con cháu, nhiều khi gọi cũng không nghe rõ nữa. Làm con thì còn chăm được ngày nào hay ngày đó. Chỉ cần mỗi ngày vẫn thấy mẹ bình yên trong căn nhà quen thuộc đã là niềm an lòng”.

Mỗi ngày của vợ chồng anh Đông bắt đầu từ những việc giản dị quanh mẹ. Sáng sớm, vợ anh nấu cháo, chuẩn bị thuốc rồi vệ sinh cho mẹ. Anh Đông sau khi ra thăm ruộng lúa, vuông tôm gần nhà lại tất tả quay về, xem mẹ đã thức chưa. Khi thì chỉnh lại tấm chăn cho ngay ngắn, khi thì bế mẹ ra hiên, xoa bóp tay, chân... Những việc ấy lặp đi lặp lại từng ngày. “Dù không thể đi đâu xa nhưng những dịp lễ, tết hay ngày kỷ niệm, cán bộ địa phương và các đoàn thể luôn đến thăm hỏi, tặng quà, động viên. Những cái bắt tay, lời hỏi han chân tình không chỉ là sự tri ân dành cho mẹ mà còn tiếp thêm động lực để gia đình vững lòng chăm sóc, phụng dưỡng”, anh Đông nói.

BẢO TRÂN